Cậu bé tí hon

December 30,2020
Cậu bé Tí Hon là một trong những truyện cổ Grimm rất phổ biến ở các nước phương Tây, kể về những cuộc phiêu lưu thú vị của chú bé Tí Hon thông minh.

Xưa có một bác nông dân nghèo. Buổi tối bác thường ngồi bên bếp lửa, nói với bác gái đang xe chỉ:

– Vợ chồng mình hiếm hoi [1] thật là buồn. Nhà mình tẻ ngắt, còn các nhà láng giềng [2] thì thật vui vẻ nhộn nhịp.

Bác gái thở dài đáp:

– Giá được đứa con dù bé bằng ngón tay cái, tôi cũng thỏa lòng, chắc vợ chồng mình cũng sẽ yêu quý nó lắm nhỉ.

Được ít lâu, người vợ thụ thai [3] và bảy tháng sau sinh được một thằng bé đầy đủ mặt mũi, chân tay, nhưng chỉ vừa bằng ngón tay cái.

Hai vợ chồng nói:

– Thật đúng như lời ước nguyện [4]. Vợ chồng mình sẽ yêu quý nó lắm nhỉ.

Vì cậu bé chỉ nhỏ bằng ngón tay cái nên họ đặt tên là Tí Hon. Tuy hai vợ chồng cho con ăn uống đầy đủ, con vẫn không nhỉnh lên chút nào cả, cứ nguyên như lúc đẻ ra. Được cái mặt mũi sáng sủa, có vẻ thông minh. Chẳng bao lâu cậu bé đã khôn ngoan, khéo léo, làm gì cũng được.

Một hôm, người bố sửa soạn vào rừng đốn củi, miệng lẩm bẩm: “Giá ta có người đánh xe [5] hộ có thích không.”

Cậu bé Tí Hon bèn thưa rằng:

– Bố ạ, con đánh xe được, bố cứ tin ở con, thế nào xe cũng tới rừng đúng lúc.

Bố cười, nói:

– Con đánh xe thế nào được! Con bé quá, không cầm nổi cương đâu.

– Không sao, bố ạ. Nếu mẹ con thắng ngựa cho con, con sẽ ngồi vào tai nó. Con thét một tiếng là nhất định nó phải đi.

Bố nói:

– Được, để thử xem.

Mẹ thắng ngựa và đặt chú bé Tí Hon vào tai ngựa. Chú thét: “Tắc tắc!” cho ngựa chạy. Thế là ngựa chạy, như có người đánh xe thật, và xe cứ đúng đường chạy vào rừng.

Chú bé Tí Hon
Chú bé Tí Hon

Khi xe rẽ ở một chỗ ngoặt, Tí Hon thét: “Tắc!” thì có hai người lạ mặt chạy đến. Một người nói:

– Trời ơi, không thấy người đánh xe mà xe cứ đi, lại nghe thấy tiếng người đánh xe. Quái lạ nhỉ!

Người kia nói:

– Ừ, cũng lạ thật. Ta thử đi theo xem xe ở chỗ nào nào.

Xe chạy thẳng một mạch vào rừng rồi dừng lại đúng chỗ có củi đã đẵn. Cậu bé Tí Hon thấy bố liền gọi:

– Bố ơi, bố thấy chưa, con đã đưa xe đến đây, bố cho con xuống đi.

Bố chạy đến, tay trái nắm cương ngựa, tay phải nhấc con ra khỏi tai ngựa, rồi đặt con xuống. Tí Hon vui vẻ ngồi lên một cọng rơm.

Trông thấy Tí Hon, hai người lạ mặt sửng sốt không nói nên lời. Một người kéo bạn ra một chỗ bảo:

– Này, nếu ta đem thằng nhóc này đi trò [6] ở tỉnh to thì phát tài [7] đấy. Ta mua nó đi.

Hai người liền đến bảo bác nông dân:

– Ông bán cho chúng tôi thằng bé này, chúng tôi sẽ chăm sóc nó cẩn thận.

Người bố đáp:

– Không, nó là khúc ruột cắt đôi của tôi. Bạc vàng trên cả thế gian này đối với tôi cũng không bằng được.

Nghe thấy hai người hỏi mua, Chú bé Tí Hon níu quần áo bố trèo lên vai, nói thầm:

– Bố ơi, bố cứ bán con đi, thế nào rồi con cũng về lại về nhà được.

Nghe con nói vậy, người bố thấy cũng yên lòng, liền bán Tí Hon lấy một món tiền thật to.

Hai người kia hỏi Tí Hon:

– Cậu muốn ngồi đâu?

– Khó gì đâu, cứ để cháu lên vành mũ, cháu sẽ đi đi lại lại trên ấy xem phong cảnh, cháu không ngã đâu mà ngại.

Một người đặt nó lên vành mũ.

Sau khi Tí Hon đã chào bố mẹ, họ đem cậu đi, đi mãi. Đến xâm xẩm tối, Tí Hon nói:

– Cho cháu xuống đất một lát với, cháu cần lắm.

Người mang nó trên mũ nói:

– Cứ việc ở trên ấy, không có gì phiền đến bác đâu. Chim thỉnh thoảng ỉa trên ấy đấy mà!

Cậu bé Ti Hon nói:

– Không mà, cháu cũng biết cư xử thế nào cho phải. Bác cho cháu xuống mau đi.

Người ấy cất mũ, nhấc Tí Hon xuống ruộng gần vệ đường. Cậu bé nhanh chân lẩn ngay vào giữa những cục đất, rúc vào một cái hang chuột. Rồi lên tiếng chế hai người kia:

– Thôi chào hai bác, hai bác về với nhau nhé.

Hai người lấy gậy chọc vào hang chuột để bắt cậu bé lại, nhưng không được, vì Tí Hon bò vào sâu quá.

Trời đất đã tối hẳn, hai người bực mình, đành phải bỏ về tay không.

Cậu bé Tí Hon
Cậu bé Tí Hon

Khi họ đã đi rồi, Tí Hon chui ở hang ra. Cậu bé nghĩ bụng: “Đêm tối mà cứ chuệnh choạng ngoài đồng thì nguy, vỡ đầu gẫy cẳng như chơi.” May sao Tí Hon vấp phải một cái vỏ sên. Cậu chui vào và nói:

– Lạy chúa! Đêm nay con có chỗ ngủ yên.

Vừa chợp mắt, thì nó nghe thấy có tiếng hai người đi qua. Một người nói:

– Làm thế nào mà ăn trộm được vàng bạc của lão cha xứ [8] giàu xụ nhỉ?

Chú bé Tí Hon nói xen vào:

– Để cháu bày mưu cho.

Một tên trộm hốt hoảng nói:

– Cái gì thế ? Tao vừa nghe thấy tiếng người nói.

Chúng đứng lại, lắng tai nghe. Tí Hon lại nói:

– Các bác cứ đem cháu đi theo, cháu sẽ giúp cho.

– Nhưng mày ở chỗ nào cơ?

– Các bác cứ tìm ở dưới đất, chỗ nào có tiếng nói ấy.

Bọn trộm tìm mãi mới thấy Tí Hon. Chúng nhấc cậu lên và hỏi: