Vết lõm

Đào Xuân Ánh

    Date create:
  • 20/06/2015
vet-lom

 

Dưới khoảnh sân gạch trước thềm nhà. Một cậu bé ba tuổi chập chững bước. Trước mặt cậu bé là người cha. Người cha giơ tay về phía cậu bé, khích lệ:

- Nào, lại đây, con trai ngoan của bố...

Một bước... hai bước... ba bước... cậu bé loạng choạng ngã vào hai lòng bàn tay to của cha, cười mãn nguyện. Người cha trào dâng hạnh phúc, thơm lên má cậu bé:

- Con trai bố giỏi lắm! Có thế mới là con trai của bố chứ!

... Bốn mươi năm sau.

Cũng ở khoảng sân gạch trước thềm...

Người cha chập chững, lập cập dò dẫm bước xuống bậc thềm. Một bước,... hai bước,... ba bước,... hai đầu gối người cha run lên, khuỵu xuống, ngã đập mặt xuống sân gạch.

Tiếng người con trai trong nhà sang sảng:

- Đã bảo mà! Ngọng hay nói, già hay đi. Cho chết!

... Hai mươi năm sau.

Người con trai năm xưa giờ đã già. Người con trai năm xưa tay run run chống gậy, dò từng bước lê xuống bậc thềm. Một bước,... hai bước,... ba bước... Bỗng chiếc gậy trượt. Người con trai năm xưa ngã vập mặt, sóng xoài dưới khoảng sân trước thềm.

Tiếng người con trai của Người con trai năm xưa giễu cợt:

- Hừ! Ông thật khéo chọn chỗ ngã. Đúng chỗ năm xưa ông nội tôi đã ngã rồi qua đời.

Thằng bé năm tuổi, con trai của con trai Người con trai năm xưa đang chơi ở cuối sân, thấy ông nội ngã, nó chạy lại nhìn thấy trán ông nội nó rớm máu. Chỗ sân có một vết lõm ở hòn gạch non bị bào mòn chỗ trán ông đập vào. Thằng bé một tay cố nâng đầu ông, một tay cố đánh vào chỗ lõm của viên gạch. Vừa đánh, nó vừa nói:

- Cái hòn gạch này hư quá! Tao phải đánh cho mày đau này! Vì mày mà ông nội tao bị ngã chảy máu đầu này! Tao sẽ bảo bố tao lấy xi măng lấp cho phẳng cái mặt của mày đi này...

Và nhìn vào trong nhà, thằng bé gọi: “bố ơi!...”./.

chung cu quang an tay ho