SIÊU NHÂN

Nguyễn Diệu Vũ

Siêu Nhân chưa bao giờ cảm thấy nó có giá trị như bây giờ. Nó chợt nhận ra cuộc sống của nó giờ đây thật có ý nghĩa. Đó là cuộc sống khi nó biết giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn, và mang lại niềm vui cho cuộc đời một ai đó.

    Date create:
  • 17/11/2016
sieu-nhan

Siêu nhân được làm bằng nhựa cứng, màu xanh nước biển, đeo khăn choàng dài màu đỏ nổi bật và tay cầm một thanh kiếm sáng choang. Nó đứng chễm chệ trên cái kệ cao nhất, dương dương nhìn xuống những tên lính chì, khủng long, lũ ngựa vằn, máy bay, xe hơi đầy kiêu hãnh. Còn cái đám bóng da sứt xẹo, chim ưng gãy cánh, thú bông cũ mèm đang nằm ở một góc bàn kia thì nó thậm chí không thèm nhìn tới. Nó là thứ đồ chơi mới nhất, đẹp nhất mà cậu chủ vừa mang về. Cậu chủ lúc nào cũng quấn quýt với nó, cầm ngang hông đưa nó lượn thật cao quanh căn phòng. “Ta là Siêu Nhân! Ta là number one!” – Cậu chủ hô vang như thế, và trong lòng Siêu Nhân cũng nghĩ như thế.

Cho đến một hôm, Siêu Nhân bị quẳng vào chung với đám sứt xẹo, xấu xí kia vì trong lúc đánh nhau với tên Người Nhện - qua sự điều khiển của cậu chủ, nó bị gãy mất thanh kiếm và thua trận. Chỗ của nó giờ đã bị thay thế bởi tên Người Nhện mới được cậu chủ mua về.

Đám chim ưng, thú bông, bóng da vốn không ưa tính ngạo mạn của Siêu Nhân nên chẳng buồn chào đón nó. Cậu chủ cũng chẳng mảy may nhớ tới nó nữa. Siêu Nhân cảm thấy mình mất hết sức mạnh, sự tự tin, cuộc sống của nó giờ trở nên thật vô nghĩa. Nó buồn lắm!

Trong đám đồ vật bị cậu chủ bỏ bê, ngoài những món đồ chơi ra còn có Bút Chì và một cuốn Tập Viết. Ra là cậu chủ chẳng những cả thèm chóng chán, có đồ chơi mới nới đồ chơi cũ mà cậu còn rất ham chơi, không lo học, thế nên những thứ như sách vở, bút thước bị cậu xếp xó. Bút Chì và Tập Viết rất thân thiện với Siêu Nhân. Tụi nó hỏi Siêu Nhân từ đâu đến, được làm ra như thế nào. Tập Viết lùn tẹt, bè người, tỏ ra rất uyên bác, còn Bút Chì là một cô bạn ốm tong ốm teo nhưng vui vẻ, tốt bụng. Nhờ những cuộc nói chuyện với Bút Chì và Tập Viết mà tâm trạng của Siêu Nhân khá hơn. Nó học được thêm nhiều kiến thức từ hai người bạn này.

Một hôm cả ba đang vui vẻ trò chuyện thì một cơn gió mạnh thổi qua, thổi Bút Chì văng ra khỏi cửa sổ và rơi tõm xuống con mương bên dưới căn nhà. Siêu Nhân lo cho bạn nhưng chưa biết phải làm gì, nó bèn đánh liều nhảy ùm xuống mương.

“Đưa tay cho tôi” – vừa nói nó vừa đưa tay ra đón Bút Chì. Cô bé sợ hãi, nắm lấy tay nó rồi dần dần bám cả hai tay lên vai Siêu Nhân. Thật may Siêu Nhân làm bằng nhựa rất nhẹ nên không bị chìm, Bút Chì cứ bám vào nó như bám vào một khúc gỗ khô. Hai đứa cố gắng bơi vào bờ…

Đưa được Bút Chì vào bờ, Siêu Nhân đang định lên theo nhưng chưa kịp thì dòng nước bỗng bất ngờ chảy xiết hơn, cuốn nó ra xa bờ và chẳng mấy chốc đã đến giữa dòng với một xoáy nước lớn, không thể bơi trở vô được nữa. Bút Chì ở trên bờ sợ hãi la thất thanh:

  • Ôi, cậu chết đuối mất! Phải làm sao bây giờ?
  • Không sao đâu, tớ sẽ không chết – Siêu Nhân vừa rướn người lên khỏi xoáy nước vừa nói vọng vào – Tớ là Siêu Nhân mà, nhớ không?

Nó kịp nói câu đó để trấn an Bút Chì và rồi bị dòng nước cuốn trôi đi mất…

Ở cuối con mương, một người đàn ông đang dùng tay tát nước rửa đôi ủng lấm bùn của mình. Ông làm nghề nhặt rác và thu mua ve chai.

Siêu Nhân bị cuốn trôi đến tảng đá gần chỗ ông đang đứng thì mắc kẹt lại. Thấy nó, ông nhặt lên, nhìn ngược lên con mương xem nó từ đâu tới, nhưng con mương dài quá, ông không thấy gì sau chỗ nó vừa rẽ ngoặt. Siêu Nhân giờ đã mất hẳn thanh kiếm, bàn tay bị sứt, khăn choàng cũng bị mất một mảng, người ngợm lấm lem rong rêu. Ông tắm rửa cho nó sạch sẽ, rồi lấy khăn rằn đang quấn trên cổ lau khô nó và cho vào túi áo.

Cậu bé đang ngồi học bài trong nhà. Thấy cha về, cậu mừng rỡ chạy ra đón, dắt xe phụ cha và mang cho cha cốc nước khi ông vừa vào trong nhà. Cậu là một cậu bé ngoan. Bữa cơm tối của hai cha con đơn sơ, chỉ có rau và mắm nhưng đó là giây phút hạnh phúc nhất của người cha sau một ngày cực nhọc.

Ăn tối xong xuôi, cậu bé rửa chén rồi lên phòng khách định ngồi vào bàn học thì thấy một siêu nhân bằng nhựa đang đứng trên bàn.

  • Ồ, siêu nhân của ai thế bố? – Cậu hỏi mà lòng khấp khởi, hồi hộp
  • Của con đấy! – Người cha nói, sung sướng nhìn niềm vui đang ánh lên trong mắt cậu bé lần đầu tiên có đồ chơi trong cuộc đời. Cậu vỡ òa sung sướng, chạy tới ôm lấy bố - Cảm ơn bố! Từ nay con có hai siêu nhân!
  • Ở đâu ra mà hai? – Người đàn ông ngạc nhiên
  • Thì siêu nhân này và bố của con nè!
  • Tổ cha cậu – Ông vừa xoa đầu vừa mắng yêu cậu con trai.

Về phần mình, Siêu Nhân chưa bao giờ cảm thấy nó có giá trị như bây giờ. Nó chợt nhận ra cuộc sống của nó giờ đây thật có ý nghĩa. Đó là cuộc sống khi nó biết giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn, và mang lại niềm vui cho cuộc đời một ai đó.

chung cu quang an tay ho