Những Cái Nghiến Của Cua

Trần Thị Lan

Những con cua bảo vệ mình bằng cách dùng càng và những cái chân để tấn công đối phương. Cua sẽ không gây nên cái chết cho ai nhưng vết thương mà cua để lại thì phải qua một thời gian mới lành lại được.

    Date create:
  • 17/11/2016
nhung-cai-nghien-cua-cua

Trong xóm nọ, có một bà cụ lọm khọm quanh năm vất vả nuôi đứa cháu ngoại trong suốt 6 năm. Đứa bé tội nghiệp là sản phẩm của sự lừa gạt và chối bỏ của người người cha. Mẹ của đứa bé đành phải gửi con cho bà ngoại lên thành phố học nghề nhưng đã đi biệt tăm trong vòng 6 năm qua.

Rồi cũng đến ngày mẹ của bé trở về.

“Con nhờ mẹ chăm sóc cháu ngoại, vậy mà mẹ làm gì để cháu gầy ốm thế này”. Mẹ đứa bé gắt gỏng.

“Mẹ. Thì mẹ vẫn chăm sóc nó như thường đó thôi”.                                           

 “Như thường.  Mẹ nhìn hình hài nó vậy mà nói nó như thường được sao. Con bé nhà chị Loan thì cao lớn mập mạp, hoàn toàn đối lâp với cái Thư. Mẹ nói coi nó có cái gì bình thường”.

“Con. Sao con lại nói thế?”

“Còn sao nữa. A có phải mẹ khinh thường con không chồng mà có con, nên con gái của con mẹ cũng ghét bỏ. Đúng rồi con đâu được như chị Loan, chị ấy lấy được một người chồng tốt, có tiền có của nên mẹ rất hãnh diện còn con …mẹ thấy xấu hổ chứ gì. Chị ấy giàu mà chị ấy cho mẹ được cái gì chứ. Được rồi đã vậy từ nay con sẽ chăm sóc cái Thư”

“Ơ, đừng vậy mà. Thanh…”

Vậy là người mẹ đưa con gái lên thành phố  bỏ mặc bà mẹ già đã chăm chút cho con mình trong vòng 6 năm trời không một lời cám ơn.

“Thư! Con làm gì mà đổ hết mọi thứ ra thế này hả, con không thấy mẹ bận tối mắt hay sao? Sao trông ốm nhát thế mà nghịch ngợm vậy chứ”. Người mẹ lại gắt gỏng.

“Mẹ ngày mai mình đi mua đồ chơi nha mẹ”

“Mua cái gì mà mua hả, mới tìm được công việc mấy ngày, chưa biết lấy tiền đâu mà nộp học phí cho con đây. Mua đồ chơi, lấy cái gì mà mua”. “Biết vậy thì để nó ở nhà bà ngoại đi cho đỡ vất vả”. Người mẹ nghĩ bụng.

2 tháng sau

Đám tang bà ngoại

“Mẹ! sao mẹ lại bỏ chúng con mà đi như vậy chứ”. Tiếng khóc của cô Loan

Mẹ cũng đúng là đau ốm thế nào mà không báo cho mình một tiếng. Chắc còn ấm ức chuyện trước kia chứ gì” Mẹ bé Thư suy nghĩ.

“Thanh, đây là một ít tiền mẹ giành lại được. Mẹ chia cho em phần nhiều, ngày đó lúc chị chăm sóc mẹ thì mẹ có dặn” . Người chị nói và nhớ lại lời bà cụ - “Đây là tiền mà mẹ giành lại được, đáng lẽ mẹ phải chia đều cho cả hai nhưng rồi mẹ quyết định cho em con phần hơn. Con à! Mẹ cho nó nhiều hơn bởi nó là người sẽ vất vả hơn con và cũng chịu nhiều đau khổ hay tai tiếng hơn con” Bà cụ vừa nói vừa ho sặc sụa.

“Chị nhận nó chị không phải vì đó là phần chị đáng được hưởng, mà là đó chính là thứ cuối cùng mẹ để lại cho chị”. Người chị tiếp tục nói.

Vài ngày sau

Bé Thu đang loay hoay bên đống đồ chơi, lâu lâu bé lại thốt ra tiếng gì đó nghe có vẻ như đau đớn.

“Thu con chơi cái gì mà trông la liệt vậy hả, lại còn kêu lên nữa, đau ở chỗ nào sao? Mà sao đồ chơi chỉ có mấy con cua không vậy”.

“Cái âm thanh đó con học từ bà ngoại đó mẹ”. Bé Thu ngây thơ đáp

“Sao con lại đi học những điều không tốt vậy hả”. Người mẹ cao giọng dạy bảo.

 “Thì bà ngoại hay tạo ra tiếng như vậy, nhưng lúc nào không có con cơ. Con thường thấy ngoại hay đưa hai tay ra nhìn và cứ xoa xuýt mỗi lúc mang cua về”

“Nói rõ mẹ nghe coi”. Người mẹ nghi ngờ ra lệnh.

“Ngày nào bà ngoại cũng đi bắt cua kể cả trời mưa gió. Bà nói bắt cua về đổi bánh gạo cho bé Thư ăn. Nhưng bà ngoại lại không cho bé Thư động vào những con cua mẹ ạ. Bà nói, cái càng của những con cua rất dị ứng với những ngón tay nhỏ bé như bé Thư, nó sẽ kẹp tay bé Thư chảy máu đó. Rồi ngày đó con hỏi bà ngoại, sao tay ngoại lại chảy máu và trông nhăm nhó như vậy, thì ngoại nói tay người già thì ai cũng nhăn nheo đó mà. Nhưng ngày đó con nghe gì Loan nói: Bà ngoại suốt ngày đi bắt cua nên bị cua kẹp. Gì nói, cua nghiến bà rất đau, có lúc nó kìm kẹp bà mãi mà không nhả càng ra, còn có lúc cái càng bị gãy ngay lúc đang kẹp tay bà ngoại làm cho ngoại đau dữ lắm”

Trời. Mẹ ơi. Vậy mà con không hề biết đến những chuyện này. Bao nhiêu năm qua mẹ đã phải dầm mưa giải nắng mò mẫm từng bờ ruộng để mò cua bắt ốc. Con đâu có biết đến đôi bàn tay chai sận, bầm tím, đau buốt mỗi lần mẹ bị 2 cái càng cua nghiến. Những con cua đó kiên trì kìm kẹp những thứ tấn công đến nó, những cái nghiến của đó đau nhót đến ê ẩm ở trên đầu ngón tay. Con đã dùng sự vô tâm để đáp trả công ơn của mẹ, con đã không biết đến ơn huệ của mẹ mà còn nói những câu chanh chua xúc phạm đến mẹ. Mẹ ơi, con đã gây ra tội lỗi lớn quá rồi, cái tội mà con mang mãi mãi không bao giờ chuộc lại được nữa rồi mẹ ạ

Những con cua bảo vệ mình bằng cách dùng càng và những cái chân để tấn công đối phương. Cua sẽ không gây nên cái chết cho ai nhưng vết thương mà cua để lại thì phải qua một thời gian mới lành lại được. Vì vậy, khi ta nhìn thấy những bàn tay chi chít những vết thương thì đừng nên kỳ thị họ. Bởi biết đâu đằng sau bàn tay đó là sự mò mẫm, sự hi sinh, sự đau đớn; vết thương sẽ mờ đi theo năm tháng nhưng những nỗi đau có lúc mãi mãi ngấm sâu trong trái tim họ mà thời gian sẽ không bao giờ làm nguôi ngoai được.

chung cu quang an tay ho