NGƯỜI CHỒNG TỐT

Tạ Thị Hà

Nhưng sự thực một người đàn ông tốt ngoài xã hội chưa chắc đã đảm bảo vai trò là một ông chồng tốt. Để đánh giá một người chồng tốt hay không hãy nhìn vào việc anh ta làm được gì cho vợ con, vợ con anh ta hạnh phúc thế nào!

    Date create:
  • 17/11/2016
nguoi-chong-tot

Anh Minh là một người đàn ông làm ra tiền, tạo ấn tượng tốt trong khu dân phố, trong công sở, ngoài xã hội. Anh không điều tiếng gì với bất cứ ai, luôn ga lăng, lịch lãm, tham gia đủ các hoạt động từ thiện mà anh biết, luôn sẵn sàng góp mặt trong mọi hoạt động của các nhóm mà anh tham gia. Trong tổ dân phố có công việc gì anh cũng là người hăng hái và luôn được bầu giữ vai trò  người “đứng mũi chịu sào”. Ở công sở, anh là người đồng nghiệp ga lăng, ai có việc gì nhờ vả, anh đều giúp đỡ, kể cả khi đã hết giờ làm. Với họ hàng, anh cũng rất tận tâm, ai ở quê lên, anh đều đưa về nhà ở nhờ, tiếp đón tử tế. Họ hàng dưới quê có việc gì anh cũng chạy xe máy về cùng lo công chuyện, tham gia hiếu hỷ đầy đủ.

Đi đường, thấy ai tai nạn, khó khăn anh giúp đỡ đưa về tận nhà, hoặc đưa vào bệnh viện chăm sóc cho tới khi người nhà tới mới thôi.

Thế nên khu chung cư cứ nhìn thấy vợ anh lại bảo “Chị Hoa may mắn, có anh chồng tốt thế”. Đồng nghiệp ở công sở bảo “Chắc anh ở nhà tâm lý lắm đây, chẳng bù cho chồng em”. Họ hàng ở quê hay bảo “Cô Hoa may mắn lấy được chú ấy nhé, người đâu mà tận tình chu đáo”. Có mấy lần, có người lạ tới nhà cảm ơn, lúc ra về cứ nói với chị Hoa rằng “Anh nhà chị ăn ở có đức lắm, em thật cảm ơn anh chị, đội ơn đội đức của anh”. Chị Hoa chỉ im lặng!

Rồi một ngày, mọi người biết anh chị ly hôn. Tin như sét đánh. Ai cũng đổ lỗi lên chị Hoa “Có một ông chồng tốt thế mà không biết giữ”, “Thằng Minh tốt thế, còn gì, chắc lại tại con Hoa thôi”. “Chắc được chồng yêu thương chăm sóc quá nên đổ đốn ấy mà”.

Chị Hoa không giải thích. Chị ôm con ra đi. Anh Minh cũng không thanh minh gì cho bản thân.

xxx

Gần khu chung cư có chị Bình từ lâu vẫn ngưỡng mộ anh Minh. Chị Bình cũng lớn tuổi mà chưa lấy chồng. Chị vẫn bảo đàn ông tử tế như anh Minh chết hết rồi. Thế nên từ khi anh bỏ vợ, chị Bình cũng thường ghé qua, khi thì lấy cớ giúp anh dọn nhà, khi thì bảo nhờ anh sang sửa cho vòi nước. Thế rồi họ thành vợ thành chồng.

Anh Minh vẫn là người đàn ông có phẩm chất xã hội tốt như ngày ở cùng chị Hoa. Nhưng chị Bình bỗng than thở “Chồng em toàn vác tù và hàng tổng, việc nhà không lo, chỉ mau mắn việc thiên hạ”. Có lần vợ ốm, nhưng ở dưới quê lại có đám cưới đứa cháu họ, chị Bình bảo chồng gửi tiền mừng cũng được, khi nào khỏe thì hai vợ chồng cùng về. Nhưng anh Minh bảo “Cả đời nó mới cưới mình không về thì họ thành xa”. Thế là anh vẫn chạy xe về quê, còn đêm hôm đó chị Bình phải gọi nhà đẻ sang đưa đi viện, trong khi anh đã say ở dưới quê.

Anh Minh rất nhiệt tình với láng giềng, nên có hôm có người gõ cửa nhờ lắp hộ bóng điện, anh cũng bỏ dở bữa cơm với vợ để chạy sang, dù chị đã khuyên “Ăn nốt, xong bữa rồi hãy sang, ngày xưa tối quanh năm có sao, giờ để họ đợi trong bóng tối dăm mười phút không sao”. Nhưng vì nhiệt tình, anh cứ chạy sang ngay. Thế là chị Bình bỏ dở bữa cơm. Anh Minh vẫn nhiệt tình với đồng nghiệp ở cơ quan, có hôm hẹn về sớm làm sinh nhật vợ mà cuối cùng 10h tối anh mới về, bánh gato đã muốn tan chảy ra bàn.

Cứ nhiều chuyện nhỏ tương tự như thế diễn ra khiến sự tẻ nhạt cộng dồn lại. Chị Bình bây giờ mới hiểu vì sao chị Hoa lại bước ra khỏi cuộc đời anh Minh như thế. Chị Bình đã hiểu ra rằng “Chọn một người đàn ông tốt ngoài xã hội với chọn một ông chồng tốt là không hoàn toàn giống nhau”.  Anh Minh dành hết tấm lòng của mình cho người xung quanh đến nỗi quên mất cả vợ mình cần gì, quên mất cả nghĩa vụ của người làm chồng. Thế nên trong mắt xã hội, anh quả là người tốt nhưng trong vai trò làm chồng, anh đã không tốt.

Một buổi tối, chị Bình nói với chồng: Giờ em đã hiểu mọi người đã nói oan cho chị Hoa thế nào rồi. Có lẽ ngày ấy, chị ấy cũng đã tủi thân, lạnh lẽo như em. Anh là anh hùng ngoài xã hội nhưng anh mải mê đi lo việc thiên hạ mà quên mất rằng anh cũng cần lo cho gia đình này, anh cần thực hiện nghĩa vụ làm chồng. Khi nghe thiên hạ khen anh, đúng là em vui lắm nhưng lại lạnh lùng riêng mình, tủi thân riêng mình anh biết không. Bây giờ anh phải cân bằng lại vai trò là người đàn ông của xã hội với vai trò làm chồng đi. Nếu không em cũng sẽ ra đi như chị Hoa đấy. Chúng em không cần những lời khen ngợi đó bằng cảm giác hạnh phúc thực sự. Em không bảo anh phải ích kỷ ngoài xã hội nhưng hãy chọn lựa gia đình trước anh ạ!

Để có một người chồng anh hùng, những bà vợ thường phải hy sinh nhiều hơn, ít được hưởng sự quan tâm thật sự ngoài việc được nghe “khen ngợi”.

Minh ngồi hút thuốc ở hành lang. Tai anh ù đi. Những lời chị Bình nói rất giống với những lời chị Hoa nói ngày xưa. Chị Hoa đã từng nói như thế nhiều lần chứ không phải một lần. Nhưng ngày đó, anh cứ nghĩ chị Hoa không hiểu cho anh, chị Hoa ích kỷ. Ngày đó vì thế họ mới mất nhau. Bây giờ chuyện đã không thể vãn hồi. Anh bây giờ chỉ còn chị Bình đang là vợ, là người thân nhất. Anh ngồi nghĩ lại những gì mình đã làm cho vợ con và cho thiên hạ. Anh chợt thấy đúng là anh đã làm được nhiều người ngoài xã hội vui, nhưng anh đã làm gì được cho vợ con? Anh nghĩ mãi mà không ra mấy thứ việc mình đã làm cho gia đình. Anh tự nhủ có lẽ mình cần thay đổi một chút, anh cần phải chăm lo cho vợ con nhiều hơn nữa.

xxx

Cuộc sống là thế! Người ngoài thường mang tiêu chuẩn như “anh ta tài giỏi thế, kiếm ra nhiều tiền”, “anh ta tốt với láng giềng thế”, “anh ta nhân hậu thế” thì chắc hẳn phải là chồng tốt. Nhưng sự thực một người đàn ông tốt ngoài xã hội chưa chắc đã đảm bảo vai trò là một ông chồng  tốt. Để đánh giá một người chồng tốt hay không hãy nhìn vào việc anh ta làm được gì cho vợ con, vợ con anh ta hạnh phúc thế nào!

chung cu quang an tay ho