HƠI ẤM TỪ TRÁI TIM

Nguyễn Thị Nhung

. Tôi vừa học được một bài học giản dị mà tôi nghĩ không có cuốn sách nào tuyệt vời bằng việc tôi đã tận mắt chứng kiến và trải nghiệm những điều giản đơn trong cuộc sống vốn nhỏ bé, xô bồ này. Một khoảnh khắc thiêng liêng sẽ sống mãi trong tâm trí tôi.

    Date create:
  • 17/11/2016
hoi-am-tu-trai-tim

Hà Nội trở mình vào những ngày đông lạnh giá, thời tiết miền Bắc như một cô nàng đỏng đảnh. Có lúc, một làn hơi ấm từ những tia nắng yếu ớt như xoa dịu cái lạnh buốt, những khóm hoa đang rùng mình chuẩn bị nở. Có khi chẳng bao lâu sau, cái lạnh quay lại và dữ dội hơn, những đợt rét đậm khiến cho vạn vật lạnh lùng đơn độc.

Cái lạnh chẳng khiến cho tâm trạng của con người khá hơn chút nào. Tôi theo dòng người bước vào quán cà phê quen thuộc. Bản nhạc mừng giáng sinh làm nóng không gian hiện tại. Mọi người ai nấy cũng xúng xính những bộ trang phục ấm áp và sang trọng, cười nói, trò chuyện thoải mái bên ly cà phê nghi ngút khói. Tôi cũng chọn cho mình vị trí gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn một góc Hà Nội sôi động, ồn ào. Mọi thứ sẽ trôi qua thật yên bình và thanh tĩnh như bao buổi sáng khác nếu cậu bé ăn mặc rách rưới và người lấm đầy bụi không xuất hiện.

Cậu bé cầm những bao tăm mời gọi người qua đường mua giúp, thế nhưng ai cũng vội vã, ai cũng thờ ơ như sự xuất hiện của cậu bé là vô hình. Rồi cậu dừng lại bên người đóng giày:

  • Chú ơi, chú mua giùm con gói tăm nha chú?

Không thấy người đàn ông ấy trả lời, em cố năn nỉ:

  • Chú giúp con mua một gói thôi cũng được ạ, từ sáng tới giờ con chưa bán được gói tăm nào cả, mẹ con lại đang ốm, chú…
  • Biến đi, mày không thấy tao đang làm việc hả, mày tưởng tao điếc không nghe chắc mà đứng đó lải nhải. Đi đi, không có tăm tiếc gì ở đây sất.

Cậu bé lủi thủi bỏ đi và tiếp tục cầu xin những người khác, cũng có những ánh mắt cảm thông nhưng ai cũng xua tay ra hiệu không mua. Gió rít từng đợt khiến cho cơ thể cậu co dúm lại, tôi định giơ tay ra hiệu gọi cậu bé về phía mình để mở hàng cho cậu thì một cụ già bán xôi ngồi kế bên đường dúi vào tay cậu nắm xôi nóng hổi, rồi kéo cậu về phía gánh hàng:

  • Cháu ngồi xuống đây, ăn chút xôi cho ấm bụng rồi bán tiếp. Còn nắm xôi bà đưa lúc nãy con cầm về cho mẹ nhé.

Thấy cậu bé e dè, bà cụ nói thêm:

  • Cháu yên tâm, ta không lấy tiền của cháu đâu. Tội nghiệp, trời lạnh thế này sao ăn mặc mong manh thế này con.
  • Dạ con chỉ có hai bộ đồ, mà bộ nào cũng thế này thôi bà ạ, con thay nhau mặc dần.
  • Thôi được rồi, ăn đi, ăn đi cho nóng. Bà cụ bán xôi vừa nói vừa vuốt vuốt tấm lưng nhỏ gầy của em, đôi mắt như đang cố giấu đi điều gì đó.

Bỗng nhiên như có một mối dây vô hình nối liền tình cảm của hai người xa lạ với nhau. Nhìn cậu bé ăn một cách ngon lành, khuôn mặt mệt mỏi và nhợt nhạt ấy sáng lên với nụ cười ấm áp:

  • Con cảm ơn bà vì nắm xôi cho con và cả mẹ con nữa. Nhưng con không có tiền trả bà, vậy con biếu bà gói tăm này nhé. Bà đừng từ chối, con buồn.
  • Cha mày, tính toán với tao nữa hả, bà già gần này tuổi rồi, còn răng đâu mà xỉa. Coi như bà nhận rồi, con cầm đi mà bán, được đồng nào hay đồng đấy.
  • Vâng… cháu cảm ơn bà, cháu cảm ơn bà nhiều lắm.

Nói rồi cậu bé không quên cúi chào bà, chầm chậm quay lưng tiếp tục công việc của mình trong cái lạnh buốt giá của mùa đông. Tôi thẫn thờ như người vô hồn nhìn dáng cậu bé tan vào trong đám đông. Chợt nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là khi cậu bé bán được nhiều gói tăm hay bà cụ bán được nhiều gói xôi mỗi ngày, mà hạnh phúc là biết sưởi ấm trái tim của mình và người khác bằng những hành động nhỏ nhoi và điều kì diệu sẽ xảy ra nếu chúng ta thật sự đến với nhau bằng cả tấm lòng.

Cốc cà phê trên tay đã lạnh ngắt, dù chưa nhấm nháp ngụm nào nhưng tôi đang cảm nhận sức mạnh của hơi ấm lan tỏa đâu đây. Tôi vừa học được một bài học giản dị mà tôi nghĩ không có cuốn sách nào tuyệt vời bằng việc tôi đã tận mắt chứng kiến và trải nghiệm những điều giản đơn trong cuộc sống vốn nhỏ bé, xô bồ này. Một khoảnh khắc thiêng liêng sẽ sống mãi trong tâm trí tôi.

chung cu quang an tay ho