GÀ ÚT XINH ĐẸP

Lục Nguyệt

Mọi thứ nên dựa vào chính bản thân mình, đừng nên trông chờ vào người khác con à. Vẻ ngoài xinh đẹp cũng tốt, nhưng nếu con giỏi giang, biết tự tập và hay giúp đỡ người khác, con sẽ còn xinh đẹp hơn rất nhiều trong mắt mọi người.

    Date create:
  • 17/11/2016
ga-ut-xinh-dep

Ông mặt trời chiếu những tia nắng xuyên qua từng kẽ lá. Dưới gốc chanh, gà Mẹ đang dạy đàn gà con cách bới đất tìm mồi.

Gà Út nhàm chán gật gà gật gù. Bé đã đưa tay che miệng ngáp mấy lần rồi nhưng vì sợ Mẹ mắng nên vẫn cố sức mở to mắt, đứng thẳng người, ko dám lăn ra đất ngủ. Các anh chị thì vẫn đang say sưa nghe giảng và thực hành theo từng động tác của Mẹ. Gà Út nhìn những móng vuốt to đen và chiếc mỏ cứng ngắc của Mẹ đang bới đất mà thấy bẩn ghê gớm. Nhìn xuống hai chân mình, gà Út không khỏi tự hào vì bàn chân thon thả cùng những ngón chân xinh xắn. Út ta tưởng tượng đến viễn cảnh bàn chân xinh đẹp của mình bị bùn đất bám vào mà không khỏi rùng mình. Lại còn chiếc mỏ trong suốt này nữa chứ. Nó mà dính đầy đất thì còn gì là khuôn mặt hài hòa, còn gì là gà con xinh đẹp người gặp người thích nữa.
Chẳng phải gà được người ta chăm bẵm, nuôi lớn hay sao? Ngày nào thóc gạo cũng vãi đầy sân, ăn no nê cũng vẫn còn thừa thãi. Gà Út không thể hiểu nổi các thế hệ gà từ xưa đến nay vất vả cực nhọc làm cái việc hì hục bới đất kiếm miếng ăn vô nghĩa này để làm gì.

Cuối cùng thì bài giảng của gà Mẹ cũng kết thúc. Sau khi giao bài tập thực hành và dặn dò các con luyện tập chăm chỉ, rồi đã chắc chắn đàn con sẽ tuyệt đối an toàn dưới cây chanh xum xuê này, gà Mẹ lững thững đi vào một góc nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.

Gà Út ngồi phịch xuống phiến lá chanh khô xem chừng đã mệt mỏi lắm. Bé xòe cánh ra quạt quạt cho mát rồi rầu rĩ vì bộ lông tơ xù óng như bông đã ướt đầy mồ hôi và dính bết vào người.

Chừng mấy phút sau, các anh chị vẫn hăng say luyện tập. Gà Út thì đã lăn quay ra ngủ say từ bao giờ. Văng vẳng bên tai là tiếng chíp chíp hỏi han, chỉ bảo lẫn nhau, rồi tiếng reo vui khi anh chị gà nào bắt được một con giun...
Chẳng biết đã qua bao lâu, Út ta bỗng thức giấc bởi có ai lay mình.

- Dậy! Dậy đi Út!

Hóa ra là Mẹ. Gà Út vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, làu bàu ngồi dậy:

- Có chuyện gì thế mẹ?

Mẹ gà dịu dàng:

- Con dậy cùng tập với các anh chị đi chứ.

Út xua tay:

- Không! Không! Nhìn con thế này, ra ngoài kia để đất bẩn bám đầy vào người à?

Gà Mẹ vẫn kiên trì:

- Không tập thì con làm sao biết? Mai này không đi theo mẹ nữa thì làm sao con biết kiếm ăn?

Út ta ngồi đó cáu kỉnh đáp lời:

- Ôi dào, trời sinh voi, trời sinh cỏ. Mẹ không thấy ngày ngày bà chủ vãi thóc gạo đầy sân cả ra kia à? Tội gì phải ra nắng nôi vận động cho nhọc cái thân! - Vừa nói gà Út vừa đứng dậy phủi lông ngúng nguẩy: - Thôi con về chải lông, giũa móng đây.

Gà Mẹ vẫn còn muốn nói gì đó nhưng đành nhìn theo lắc đầu thở dài.

Một buổi sáng, gà Út tỉnh dậy, rửa mặt chải đầu và gắn cho mình một chiếc nơ điệu đà như thường ngày. Xong xuôi đâu đấy, Út ta ra ngoài sân định bụng ăn sáng.

Đến sân rồi, Út bỗng chưng hửng vì không thấy trong sân có đồ ăn bày ra như thường ngày. Út nhìn quanh và không hiểu tại sao trong sân không một hạt gạo. Chắc là bà chủ chưa kịp vãi, mà thóc gạo thừa hôm qua các anh chị dậy sớm đã ăn hết rồi. Để lấp cái bụng đói meo, Út lục tìm dưới mấy cây cỏ được vài hạt gạo còn sót lại.

Chơi đùa hết một ngày, Út đành ôm cái bụng đói meo đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Út thức dậy, chẳng thèm rửa mặt chải đầu mà chạy ngay ra sân. Rồi cô gà con xinh đẹp không khỏi thất vọng vì mọi chuyện vẫn diễn ra y như sáng hôm qua. Chỉ có điều, Út ta chẳng tìm thấy hạt gạo còn sót lại nào.
Đến trưa, cửa nhà vẫn đóng im ỉm. Ông bà chủ vẫn chưa về, đồng nghĩa với việc vẫn chưa có gạo. Lúc này gà Út đã đói lắm. Út phải xoa xoa cái bụng mình cho nó đỡ réo ùng ục.

Trời về chiều, Út đã đói đến mức hoa cả mắt, nằm phủ phục ở sân không gượng dậy nổi. Cái nơ cài đầu đã bị lệch một bên và bộ lông thì xoắn lại. Trông bộ dạng gà Út lúc này thê thảm không chịu nổi. Mẹ và các anh chị gà đi kiếm ăn về, thấy vậy chạy lại hỏi han. Út nức nở:

- Con đói!

Mẹ gà vừa nhìn đã hiểu mọi chuyện. Mẹ lấy từ trong giỏ ra mấy con giun bé xíu nhưng béo núc ních để trước mặt gà Út dỗ dành:

- Thôi con đừng khóc nữa, ăn đi.

Gà Út vội vàng mổ từng con giun rồi nuốt vào bụng. Chưa bao giờ Út được ăn món gì thơm ngon mà ngọt lịm đến thế này.

Mẹ gà xoa đầu Út đầy vẻ yêu thương:

- Mọi thứ nên dựa vào chính bản thân mình, đừng nên trông chờ vào người khác con à. Vẻ ngoài xinh đẹp cũng tốt, nhưng nếu con giỏi giang, biết tự tập và hay giúp đỡ người khác, con sẽ còn xinh đẹp hơn rất nhiều trong mắt mọi người.

Gà Út sụt sịt:

- Vâng, con hiểu rồi. Từ mai con sẽ bắt đầu đi học kiếm mồi.

Mẹ gà nở nụ cười mãn nguyện rồi dắt tay con đi về chuồng.

Ngoài kia, hoàng hôn dần tắt.

chung cu quang an tay ho