ĐỪNG ĐỂ MẸ KHÓC

NGUYỄN DŨNG CHINH

Tiễn con đi, suốt mấy đêm liền, bà Sắn ngồi thẩn thờ, khóc ròng trước bàn thờ cùa chồng.

    Date create:
  • 18/11/2016
dung-de-me-khoc

Chiều lạnh cuối đông ! Bóng đêm như "cái lưỡi dài" đang liếm dần vạt nắng yếu ớt cuối cùng trên những ngọn cây bạch đàn phía trước Trung tâm dưỡng lão. Chiều tà nào cũng vậy, cụ Sắn ra ngồi bên khung cửa phòng của Trung tâm này, hết nhìn phía Nam, rồi phía Bắc, rồi phía Tây. Câu ca ngày xưa mẹ hay ru: "Chiều chiều ra đứng của sau; Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều", giờ cứ gậm nhấm trong lòng bà. Mỗi lần như thế, nước mắt bà lại tuôn ra, không rơi xuống đất mà chạy ngoằn ngoèo, rồi đọng lại ở những nếp nhăn trên khuôn mặt héo xàu của bà. Có lẽ vì nước mắt không màu, nên không ai đoán nổi, nó ẩn chứa bên trong điều gì. Chỉ có bà mới hiểu nỗi niềm của giọt nước mắt ấy.. Chiều nay, cũng như bao lần, bà Sắn ngồi như pho tượng cổ trên ngọn Tháp Đôi, cứ như thế, dĩ vãng bềnh bồng trôi về như đoạn phim của đời người, làm sống dậy trong ký ức của bà. Hình ảnh của ông Lang, người chồng của bà hiển hiện..Ông tươi vui đưa tay bắt mạch bệnh nhân, rồi thoăn thoắt "ra toa" bằng chữ Hán, chuyển sang cho bà, bốc thuốc ...Hết bệnh nhân này đến người bệnh khác, ông cần mẫn chữa bệnh. Ít ai biết rằng , ông xuất thân từ một gia đình nông dân hiền lành, chất phác. Do cuộc binh đao ác liệt, từ năm 1962, vợ chồng ông trôi giạt vào thành phố Quy Nhơn. Duyên may, vợ chống ông xin được chân làm công trong hiệu thuốc bắc của một người Tàu gốc. Hằng ngày, vợ chồng băm thuốc, phơi, sao..đóng gói, bảo quản, chờ bốc bán.

Nhận thấy mát tính, dễ gần và nhất là "sáng trí", chẳng bao lâu, ông chủ người Tàu đưa ông Lang lên phòng mạch, truyền nghề. "Mát tính và mát tay" , khiến tên tuổi "Thầy Lang" ngày càng nổi như cồn.

Năm 1978, lo sợ áp lực chính trị, ông chủ người Tàu giao cho toàn bộ cơ ngơi tiệm thuốc Bắc cho vợ chồng ông Sắn để ra khỏi Việt Nam. Tiếp quản gia sản này, vợ chồng ông Lang, bà Sắn ngày càng giàu lên trông thấy. Đến năm 1990, vợ chồng ông đã mua và xây dựng nên 3 ngôi nhà lầu mặt tiền và cho 3 đứa con, hai trai, một gái đứng tên, mỗi đứa một nhà. Thằng con trai đầu ông bà đặt tên là Hiếu, thằng kế tiếp tên là Nghĩa và đứa con gái út là Thảo...

Dòng hồi tưởng đang chảy về lai láng, bỗng nhiên, lời ca phát lên từ chiếc điện thoại "cục gạch" trong túi bà Sắn: "Dười tòa sen vàng, con quỳ lạy Bồ Tát Quan Âm..". Bà lấy "cục gạch" ra, nheo mắt một lúc.

- Con Hiếu đó hả? Má nghe đây con !

- Sao rồi? Hai chân má có còn đau nhức không?

- Cảm ơn con, trở trời mới đau con à.! Má niệm Phật, niệm chú Đại Bi, nên cũng thấy giảm đau con à! Vợ chồng con và 3 đứa cháu nội của má an lành hết chớ con?

- Con mới chuyển về cho má 2 triệu đồng, má liệu mà tiêu pha nghen. Cho con gởi lời thăm các cụ , bạn má trong phòng dưỡng lão nghen..

Bỏ "cục gạch" vào túi, nước mắt bà Sắn lại rịn ra, đưa tay lau chùi mãi mà không hết. Bà lại thẩn thờ nhớ da diết đến 3 con và các cháu nội ngoại, tuy có đứa bà chưa hề biết mặt nó bao giờ. Hiếu là con trai lớn, sau khi đậu đại học ngành Kiến trúc ở Sài Gòn, cưới vợ miền Tây, rồi xin má bán nhà Quy Nhơn, vào mua nhà Sài Gòn sinh sống bằng nghề "cò nhà đất". Vợ chồng nó dạo tìm mua nhà cũ, rồi sữa chữa, bán lại và mua bán đất , mua một, bán mười...Cứ như thế, chẳng bao lâu , trở thành "đại gia nhà đất" giữa xứ Sài Thành.

Đứa con trai thứ 2 tên là Nghĩa, đậu đại học nông lâm, không làm Nhà nước mà lên Gia Lai mua bán gỗ rừng. Người ta thường nói :" Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt", nhưng với thằng Nghĩa, chỉ thấy nụ cười! Vì nó có tài "lỗi lầm, luồn lõi, lại lên lương".

Theo Nghĩa "đất lành chim đậu", "đất dữ, bắt nhậu chim luôn", vợ chồng nó cũng theo gương anh cả, bán nhà Quy Nhơn lên lập nghiệp lâu dài ở xứ Tây nguyên và sớm trở thành "đại gia gỗ lậu".

Đứa con gái út của vợ chồng ông Lang, bà Sắn, tên là Thảo, sau khi đậu đại học ngoại ngữ lấy chồng quê gốc tỉnh Quảng Ninh. Vài năm đầu, vợ chồng Thảo sống chung với ba má tại ngôi nhà mà ba má mua cho tại Quy Nhơn. Nhưng , từ khi ông Lang mất, bà Sắn không chịu đi đâu, mà cứ ở Quy Nhơn dể tiện việc chăm lo mồ mả ông bà và cho chồng. Một hôm thằng con rể nói với má trước mặt vợ con:

- "Thà ở chuồng heo, còn hơn theo quê vợ". Nó quyết định đưa vợ con về quê Quảng Ninh, vì ngoài đó, chỉ cần dăm ba chuyến buôn lậu qua biên giới là có thể phất lên hàng đại gia. Không ai có thể cản nổi ý định của thằng con rể. Nó treo bảng bán nhà và tháng sau, vợ chồng con cái ôm hơn trăm cây vàng bay thẳng về bắc.

Tiễn con đi, suốt mấy đêm liền , bà Sắn ngồi thẩn thờ, khóc ròng trước bàn thờ cùa chồng.

Thằng con trai đại gia ở Sài Gòn và Gia Lai đều gọi điện thoại về thống nhất với con Thảo rằng: Hai anh suốt ngày bôn ba đây đó, con đều gởi nội trú, má không thể ở với 2 anh được, vì không ai lo cơm nước cho má hàng ngày. Tốt nhất là gởi má vào Trung tâm dưỡng lão, hàng tháng 3 con có trách nhiệm gởi tiền về đóng phí và tiền bồi dưỡng cho má. Nghe tin này, lúc đầu bà Sắn như thấy đất sụt dưới chân mình, cả tháng trời ngày nào bà cũng khóc. Nhưng rồi, không còn nơi nương thân nào khác, bà Sắn đành thui thủi ôm tư trang vào Trung tâm dưỡng lão. Lúc đầu, Ban quản lý Trung tâm này không chấp nhận bà Sắn, nhưng nhờ tài "ngoại giao" của 3 con, nên đâu lại vào đó, như định mệnh đã an bài cho bà.

Mấy tháng liền bà Sắn không nuốt nổi miếng cơm của Trung tâm và ngày nào bà cũng nằm co quắp trên chiếc giường ọp ẹp, như vắt từng giọt nước mắt của mình thả trôi theo dòng đời cay nghiệt. Nhiều lúc bà cũng đã nghĩ đến rũ bỏ, để được theo chồng đoàn viên dưới cõi âm kia. Nhưng, bà nghĩ đến 3 con và một bầy cháu nội ngoại, bà chưa đành đi. Có lần quá nhớ các cháu nội, ngoại, bà gọi điện xin các con cho cháu về để gặp mặt cho bà vơi bớt nỗi buồn cô quạnh..

- Con của chúng con không thể về chỗ má ở đâu ! Không có máy điều hòa, không có máy nước nóng...nó không chịu đâu má à ! Các con của bà Sắn đều nói như vậy.

Bà Sắn chỉ biết đổ nước mắt và lặng thinh như Phật Quán Thế Âm trên bàn thờ kia. Có nhiều đêm bà nằm mơ thấy ông về, xoa bóp chân tay cho bà và thủ thỉ:

- Bà ơi! Bà gắng sống với con cháu nghen ! Chừng nào không chịu nổi, tôi về rước bà đi ..Nói xong, ông vụt biến mất, bà khóc khàn cả cổ họng, mà ông cũng không quay lại. Tỉnh dậy, bà thấy mình mẩy đầm đìa nước và áo gối cũng ướt sũng.

Một ngày cuối đông năm ngoái, 3 đứa con của bà Sắn đều nhận được tin báo của Ban quản lý Trung tâm dưỡng lão rằng má đâu rất nặng..

Sáng hôm sau, 3 con và các cháu nội ngoại đều có mặt tại Trung tâm dưỡng lão, nhưng bà Sắn đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc nửa đêm qua. Ban quản lý Trung tâm đã giao lại cho các con bà Sắn 3 "con heo đất". Trên mỗi "con heo đất" đều có ghi tên từng đứa con Hiếu-Thảo - Nghĩa..Khi đập heo đất, các con bà Sắn ngỡ ngàng, vì toàn bộ số tiền lâu nay chúng gởi về cho bà, bà đều bỏ vào heo đất, bà không hề tiêu lấy một đồng nào. Trong con heo đất của thằng Hiếu có một mảnh giấy với các dòng chữ do bà Sắn ghi: "Con ơi !, Mẹ biết các con khó nhọc lắm mới làm ra đồng tiền, nên mẹ không dám tiêu mồ hôi nước mắt của các con".

Trong bầu không khí tĩnh mịch, thằng cháu nội đích tôn 5 tuổi, chạy ào đến chiếc gường ọp ẹp mà bà Sắn đang nằm. Nó giật mảnh giấy "vàng bạc" phủ gương mặt bà và hỏi lớn:

- Bố ơi ! Đây là bà nội con hả ? Sao bà nội không khóc nữa hả bố ? Lúc trước lần nào con nghe bà gọi điện, bà cũng khóc mà ?

- Mày "khùng quá" ! Đã vào trung tâm dưỡng lão lâu năm nay, làm sao còn nước mắt mà khóc ! Tiếng nói của thằng anh của trai nó vang động trong căn phòng u ám.

Màn đêm như tấm lưới khổng lồ bất ngờ trùm xuống! Con thạch sùng từ bàn thờ ông Lang nhảy bổ xuống đôi tay của đang gấp trước ngực của bà Sắn. Nó kêu lên "Tiếc, tiếc"...Rồi nhảy lên lại bàn thờ ông, biến mất sau tấm hình của ông đã cũ mờ./.

chung cu quang an tay ho