ĐỨA TRẺ CỦA KỶ NGUYÊN CÔNG NGHỆ

Nguyễn Thị Liên Hà

Có lẽ họ đã quá mải mê công việc mà quên mất nghĩa vụ làm bạn cùng con, đã quá bao bọc con cái đến mức giam lỏng con trong bốn bức tường nhà, Cún không thể lớn lên với những ký ức tuổi thơ cô đơn và tẻ nhạt như thế được.

    Date create:
  • 17/11/2016
dua-tre-cua-ky-nguyen-cong-nghe

Cún năm nay lên 3, mới 3 tuổi mà cô bé đã sử dụng vô cùng thành thạo tất cả các chức năng của chiếc ipad. Bố mẹ Cún tự hào về cô công chúa nhỏ lắm, bé tí tuổi mà đã sử dụng công nghệ hiện đại nhoay nhoáy, con bé đúng là thông minh đáo để.  “Cháu giỏi lắm bác nhé, bé thé này thôi mà am hiểu công nghệ lắm, cháu còn dạy cả ông bà cách dùng máy tính bẳng nữa đấy nhé! Mà bố mẹ có dạy gì đâu, cứ đưa cho con chơi thế mà loay hoay thế chỉ một lúc Cún đã sử dụng thành thạo rồi đấy bác ạ”, bố mẹ Cún thường khen con như thế mỗi khi có khách đến chơi nhà.

Trẻ con mà, hay nghịch lắm, Cún cũng không phải ngoại lệ, mỗi lần cần con ngồi im để nói chuyện, làm việc hay nghỉ ngơi, bố mẹ lại đưa ipad cho Cún để chơi trò chơi hoặc xem hoạt hình.

Mấy anh chị hàng xóm hay rủ Cún ra sân chơi, bố mẹ bảo “ra ngoài kia trời nắng chan chang, rồi lại nghịch bẩn, thôi ở nhà chơi ipad hay hơn này con”. Thế là Cún ngoan ngoãn ngồi nhà. Cún có thể dán mắt vào ipad cả ngày không biết chán, bố mẹ Cún gật gù “cái ipad này được việc thật”.

Cún không chỉ giải trí với ipad, con bé còn ăn cùng chiếc máy tính bảng nữa. Cứ đến bữa ăn, bố mẹ lại mang ipad ra, vậy là con bé ngồi im vừa chơi vừa ăn, xúc thìa nào nuốt thìa đấy, nhàn tênh.

Đến giờ ngủ lại ôm ipad đi ngủ. Bố mẹ tải cho Cún mấy phần mềm kể chuyện trong kho ứng dụng của Apple. Đến giờ đi ngủ, Cún trèo lên giường, bố mẹ bật chương trình kể chuyện tự động trên ipad. Cứ thế Cún vừa nghe vừa ngủ, bố mẹ chẳng mất thời gian hát ru hay kể chuyện.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc Cún đã trở thành cô bé học sinh lớp 4. Ngày hôm ấy trong giờ học văn cô giáo giao bài với đề văn thế này “hãy kể về người bạn thời thơ ấu thân thiết nhất của con”.

Bài văn Cún nộp có nội dung như thế này:

“Ngày bé người bạn thân nhất của con là bạn ipad. Bây giờ, khi đã đi học, đến trường con có rất nhiều bạn thân nhưng về nhà ipad vẫn là người bạn thân nhất của con.

Ipad có nhiều trò chơi rất thú vị như trò chơi Talking Tom này, trò bắn bóng, trò kim cương... Bố mẹ còn dạy con lên Youtube nghe ca nhạc thiếu nhi và xem hoạt hình nữa.

Không chỉ chơi, giờ ăn con cũng ăn cùng bạn ipad, giờ ngủ bạn ipad cũng ngủ cùng con.

Bố mẹ bận lắm, chẳng có thời gian chơi cùng con, con chẳng có ai chơi nên suốt ngày cứ phải chơi với bạn ipad.

Chị Mun với anh Tèo ở cạnh nhà hay qua rủ con ra sân chơi. Nhưng mùa hè bố mẹ con lo con bị nắng, mùa đông bố mẹ sợ con bị lạnh, rồi sợ con nghịch bẩn nữa nên bố mẹ bảo ở nhà chơi ipad cho bố mẹ yên tâm.

Con thích đến trường hơn ở nhà  vì đến trường con được chơi nhảy dây, bịt mắt bắt dê, trốn tìm, cá sấu lên bờ, vui lắm; nghe cô hát và kể chuyện cũng hay hơn nghe qua ipad nữa. Nhưng ở nhà bố mẹ không có thời gian chơi cùng con, cũng không đồng ý cho con ra đường chơi nên con đành chơi với bạn ipad vậy”.

Bài văn của Cún cô không chấm điểm, cô bảo Cún mang bài văn về cho bố mẹ xem. Ở phần lời phê của giáo viên cô giáo ghi mấy dòng như sau “tuổi thơ của các con đẹp lắm, thế giới bên ngoài còn nhiều điều tươi đẹp và mới mẻ đang chờ con khám phá, xin bố mẹ đừng biến con trẻ thành các tín đồ của công nghệ, đừng vùi lấp tuổi thơ con trong điện thoại và ipad”.

Bài văn và những dòng nhận xét của giáo viên làm cho bố mẹ Cún thức tỉnh. Ký ức đưa họ về những ngày còn ở độ tuổi của con gái bây giờ, ngày ấy không có điện thoại, ipad, TV cũng chỉ có TV đen trắng vài ba kênh, trẻ con suốt ngày long nhong ngoài đường nào chơi bắn bi, đá cầu, nhảy dây, thả diều, ô ăn quan, vui biết bao nhiêu, đội nắng, đội gió, đứa nào đứa nấy đen nhẻm mà có mấy khi ốm đau đâu. Có lẽ họ đã quá mải mê công việc mà quên mất nghĩa vụ làm bạn cùng con, đã quá bao bọc con cái đến mức giam lỏng con trong bốn bức tường nhà, Cún không thể lớn lên với những ký ức tuổi thơ cô đơn và tẻ nhạt như thế được.

-Bố bảo: Hôm nay thứ 6, mai được nghỉ học, ăn cơm xong con rủ chị Mun với anh Tèo ra sân mà chơi.

- Mẹ tiếp lời: Ngày mai cả nhà mình về quê thăm ngoại nhé, mẹ sẽ dạy Cún cách trồng cây!

chung cu quang an tay ho