ĐỒNG TIỀN VÀNG THỨ 100 CỦA BỐ

Nguyễn Tâm Thanh

Bố thấy con là một người thật thà, biết chia sẻ, giúp đỡ mọi người, không vì phần thưởng của bố mà giữ bên mình 100 đồng tiền vàng. Đức tính thương người của con giúp bố hiểu con là đồng tiền vàng thứ 100 của bố.

    Date create:
  • 17/11/2016
dong-tien-vang-thu-100-cua-bo

Một hôm trên đường về nhà, Nhật Nam thấy một bé trai khoảng chín-mười tuổi đang ngồi khóc ở vỉa hè. Cậu dừng xe đến bên cạnh bé trai ấy và hỏi:

-Em ơi, sao em lại khóc, bộ em đi lạc đường hay sao?

-Dạ không ạ, tại em đói bụng quá.  Một ngày nay, em chưa ăn uống gì.

-Vậy bố mẹ em đâu mà không cho em ăn?

-Dạ em không có bố mà cũng chẳng có mẹ.

Nhìn nét mặt của bé trai ấy xanh xao, gầy gò làm Nhật Nam thấy thương cậu bé quá. Nhật Nam lấy túi ra tính cho em bạc, nhưng lòng vẫn còn do dự:

-Hôm nay là ngày cuối cùng trong tháng, nếu mình đem đủ 100 đồng tiền vàng thì bố sẽ thưởng cho mình một phần quà hậu hĩnh. Mình đã dành được 101 đồng tiền vàng, cho em trai ấy 1 đồng tiền vàng thì cũng chẳng sao. Mình vẫn còn 100 đồng tiền vàng mà. Sau một hồi suy xét, cậu quyết định:

-Anh cho em một 1 đồng tiền vàng, em ra quán gần bên mua gì ăn nhé! Thôi, tới giờ anh phải về nhà. Tạm biệt em trai nhé!

-Dạ vâng, em cảm ơn anh. Tạm biệt anh tốt bụng.

 

    Nhật Nam về cách nhà chỉ còn một đoạn, cậu an tâm là mình sẽ được bố thưởng một phần quà. Nào ngờ cậu gặp ông cụ đang dắt chiếc xe đạp bị vết đinh đâm thủng. Nhìn ông cụ cố gắng dắt chiếc xe đạp qua đoạn đường dốc. Mồ hôi ướt đầm đìa trên lưng áo ông cụ làm Nhật Nam chạnh lòng. Nhật Nam đến gần bên ông thăm hỏi.

-Ông ơi, xe ông bị làm sao thế, hả ông?

-Xe ông bị cán đinh cháu à! Ông tính đi vá xe nhưng do hồi sáng ông đi vội nên để quên tiền ở nhà.

-Cháu với ông đổi xe đạp này một lúc ông nhé, qua đoạn đường dốc là cháu trả lại chiếc xe đạp cho ông! Ông trả x echo cháu.

-Không được cháu à. Xe đạp ông bị hư rồi, con xe cháu thì…

-Dạ không sao, ông ơi. Sức cháu con trai tráng mà ông. Ông đừng lo cho cháu.

-Ông cảm ơn cháu nhiều lắm.

Qua đoạn đường dốc, ông cụ tiếp tục dắt xe, còn Nhật Nam thì lấy xe của mình phóng đi. Đi được vài chục mét, Nhật Nam suy nghĩ mãi là có nên cho ông cụ 1 đồng tiền vàng để ông vá xe không? Nhật Nam thầm nhủ:

-Nếu cho ông cụ thì mình chỉ còn 99 đồng tiền vàng thôi. Giờ phải làm sao đây? Cho ông cụ hay là không cho nhỉ?

Đôi chân cậu muốn đạp để đi thẳng tới con đường về nhà! Nhưng lương tâm Nhật Nam mách bảo cậu phải quay lại chỗ ông cụ.

-Ông ơi!

-Có gì không cháu?

-Ông ơi, chỉ còn hai chục mét  nữa là tới chỗ người ta vá xe. Cháu cho ông 1 đồng tiền vàng để ông vá xe.

-Thôi, cháu cất vào đi. Nhà ông cũng gần tới rồi.

Nhật Nam không nói gì, cậu đưa vào tay ông 1 đồng tiền vàng. Rồi cậu vội lên xe phóng thẳng một mạch về nhà. Tình cờ, Nhật Nam thấy 2 đồng tiền vàng của ai rơi trước cổng nhà mình, cậu nhặt lên cho vào túi áo.

 

 

Tới giờ cơm trưa, hai bố con đang ngồi ăn trong lặng lẽ. Nhật Nam thì nhìn bố, bố thì nhìn Nhật Nam. Cả hai không nói câu gì. Bữa cơm xong, Nhật Nam tính bưng chén bát xuống rửa. Nhật Nam giật mình khi nghe tiếng bố gọi.

-Nhật Nam, chén bát cứ để đó đi con. Bố có một vài điều muốn hỏi con.

-Chuyện gì vậy bố, chuyện 100 đồng tiền vàng của con sao bố?

Bố khẽ gật đầu. Nhật Nam tiếp:

-Dạ, con…con…

-Hôm nay, sao con ấp úng thế Nhật Nam và bố thấy nét mặt còn hôm nay có vẻ buồn? Hôm qua, bố thấy nét mặt con mặt vui hớn hở mà?

Nhật Nam ấp úng trước câu hỏi của bố. Nhật Nam cố gắng lấy hết lòng dũng cảm mà thưa với bố:

-Bố ơi, hôm nay con dành dụm  đủ 100 đồng tiềng vàng rồi bố à! Nhưng…

Bố Nhật nam phớt lờ “chữ nhưng” của cậu rồi tiếp:

-Vậy, con muốn bố thưởng phần quà gì cho con đây, Nhật Nam?

Cậu chạy ôm bố vào lòng và the thẻ với bố:

-Bố ơi, con không xứng đáng nhận phần quà của bố…

-Sao vậy con? Con đã dành dụm được 100 đồng tiền vàng, con xứng đáng nhận được phần thưởng của bố mà.

-Dạ không, bố à! Thực ra con chỉ dành dụm được …

-Khoang đã con trai, con để bố đếm đã.

Bố lấy túi bạc của Nhật Nam ra đếm:

 1, 2, 3,… 101 đồng tiền vàng.

Nhật Nam ngạc nhiên nên hỏi bố:

-Bố ơi, chắc bố đếm nhầm. Không thể là 101 đồng tiền vàng đâu bố?

Bố Nhật Nam vỗ về con và khẽ lắc đầu:

-Không, con trai à! 99 đồng tiền vàng trong túi bạc của con với hai đồng tiền vàng trong túi áo của con, không phải là 101 đồng tiền vàng sao?

Nhật Nam thanh minh với bố:

-Thực ra con chỉ có 99 đồng tiền vàng thôi bố à! Còn 2 đồng tiềng vàng kia là con nhặt trước cổng nhà mình. Mai con đem lên cho mấy chú công an xã để trả cho người mất.

Người bố xúc động vội ôm con vào lòng và bảo:

-Con ơi, bố biết là con có 101 đồng tiền vàng cả thảy. Nhưng vì con dùng 2 đồng tiền vàng để giúp em nhỏ và ông cụ nên con mới còn 99 đồng tiền vàng thôi.

-Ủa, sao bố biết hay vậy? Bố theo dõi con sao?

- Không con trai à, bố đi làm về tình cờ bố nhìn thấy nên bố biết. Còn 2 đồng tiền vàng này là bố thưởng cho con kèm với phần quà mà con muốn.

-Không được bố à! 2 đồng tiềng vàng con phải trả cho người mất.

-Không cần phải trả đâu con, vì 2 đồng tiền vàng ấy là của…

Bố chưa kịp nói hết lời thì Nhật Nam nhảy tót lên người bố và mếu máo:

-Dạ con hiểu rồi, bố à! Thôi, để tháng sau con cố gắng dành dụm cho đủ đồng tiền vàng thứ 100, rồi con sẽ nhận thưởng phần quà của bố. Nhe bố!

Bố xoa đầu Nhật Nam cười trong nước mắt:

-Bố thấy con là một người thật thà, biết chia sẻ, giúp đỡ mọi người, không vì phần thưởng của bố mà giữ bên mình 100 đồng tiền vàng. Đức tính thương người của con giúp bố hiểu con là đồng tiền vàng thứ 100 của bố.

chung cu quang an tay ho