Đôi cánh đẹp nhất

La Thanh Nhật Tâm

“Sự khiêm nhường chính là đôi cánh xinh đẹp nhất_một phẩm hạnh quý giá mà con người phải rèn luyện, trải nghiệm cuộc sống mới hiểu được.”

    Date create:
  • 18/06/2015
doi-canh-dep-nhat

 

Không khí buổi sớm mai trong lành thoảng mùi hương hoa cỏ dịu nhẹ. Một ngày mới bắt đầu từ những tia nắng ấm áp chiếu rọi khu rừng yên tĩnh.

Bên bờ suối, nước trong vắt ngọt mát như dòng chảy đá quý lấp lánh in bóng nền mây trời xanh lam, những công dân của vương quốc côn trùng đã thức giấc và đang chăm chỉ với công việc thường ngày của mình.

Mỗi năm vào mùa xuân đều diễn ra cuộc bầu chọn “đôi cánh đẹp nhất”. Năm nay cũng không ngoại lệ. Tất cả thành viên trong vương quốc đều hào hứng chuẩn bị cho ngày trọng đại sắp đến.

Bướm Ngày có đôi cánh ren cam đỏ rực rỡ, điểm xuyến những vẩy màu đen trắng nổi bật. Cô nàng luôn tự tin khi bay lượn giữa những cây hoa.

Những bông hoa này màu sắc thật tầm thường thua xa đôi cánh tuyệt mỹ của ta”_Bướm Ngày kiêu ngạo nghĩ.

Ngài là chị họ của Bướm Ngày, tính tình nhút nhát hiếm khi ra ngoài vào ban ngày, chỉ vào ban đêm cô mới can đảm bung mở đôi cánh nâu đen tối màu của mình.

Ngài chẳng khi nào tham gia cuộc thi. Cô cho rằng đôi cánh của mình thật xấu xí, mọi người sẽ giễu cợt khi cô xuất hiện giữa đám đông. Nhưng năm nay được sự động viên của cậu bạn Đom Đóm cô đã quyết định thay đổi, cho bản thân một cơ hội.

  • Chị vừa ghi danh cuộc thi “đôi cánh đẹp nhất”. – Ngài vui mừng kể với Bướm Ngày về việc mà cô cho là mình đã rất cố gắng và khó khăn lắm mới làm được.

Trái với mong đợi sự ủng hộ của cô Ngài, Bướm Ngày dè bỉu:

  • Chị à, đôi cánh cũ kỹ xỉn màu ấy chẳng ai thèm bầu chọn đâu. Chị mất công làm gì? Cứ như mọi năm, ở lại trong nhà chờ em mang giải thưởng về.

Nói rồi Bướm Ngày bay vút lên đóa hồng gần đó hút mật, chẳng màng đến tâm trạng buồn bã, hụt hẫng của Ngài.

Đêm xuống. Muôn ngàn vì sao cùng mặt trăng gửi ánh sáng dịu dàng màu bạc lên những ngọn cỏ mọc ven suối. Khúc nhạc đồng quê bình dị của bác Dế ngân vang. Ngài lặng lẽ đập cánh lướt bay theo cơn gió thổi qua khu rừng. Lúc này Bướm Ngày vô tâm đang say giấc.

Ngài được bạn thân của mình là Đom Đóm hết lòng an ủi nhưng vô ích. Sống cùng với Bướm Ngày xinh đẹp hoàn hảo khiến Ngài càng thêm mặc cảm. Vẻ ngoài của cô và Bướm Ngày khác xa nhau, chẳng ai nghĩ họ là họ hàng cả. Cô muốn giấu mình trong màn đêm sâu thẳm để không ai trông thấy nữa.

Mặc cho Ngài sống trong sự tự ti, tủi thân, Bướm Ngày vẫn không ngừng huênh hoang, khoác lác và chê bai những thí sinh khác.

“Đom Đóm à, nếu đây là cuộc thi phát sáng thì anh còn nên có mặt. Đôi cánh của anh chả có gì đặc biệt.”

“Chuồn Chuồn ơi, đôi cánh mỏng như lưới nhợt nhạt của cậu chẳng thể sánh với đôi cánh cuốn hút cả thế giới của tôi đâu. Đến loài người còn phải mê mẩn ngắm nhìn, dõi theo từng nhịp đập cánh của tôi.”

“Bọn Ruồi, Muỗi các cậu vừa bẩn thỉu vừa gây hại chả ai muốn nhìn thấy. Không biết xấu hổ chui vào xó mà còn ra mặt dự thi.”

Ngày trình diễn những đôi cánh rốt cuộc cũng đến và người đoạt giải chính là… chị Bọ Rùa.

Chị Bọ Rùa hiền hòa, tốt bụng luôn giúp đỡ mọi người trong vương quốc nhất là các em nhỏ, lại thêm tính cách khiêm nhường khi nhận được lời cảm ơn hay khen ngợi.

Đôi cánh của chị ta chỉ có màu đỏ và bảy chấm đen, chẳng có gì đẹp. Tại sao không chọn mình chứ?”_Bướm Ngày hậm hực bỏ đi với suy nghĩ_“Thật không công bằng. Người chiến thắng phải là mình. Người có đôi cánh đẹp nhất mới là mình.”

Vụt!... Bướm Ngày giật mình hoảng hốt khi phát hiện phía sau một chiếc vợt đang lao tới. Điều khiển chiếc vợt vung vẩy lên xuống, đuổi theo cô là một cậu bé. Các bạn cậu đứng xung quanh reo hò: “Bắt nó đi”. “Bên này”. “Bên kia”. “Bắt đi. Nó đẹp quá!”

Bướm Ngày cố sức đập cánh nhanh nhẹn thoát khỏi tầm với của cậu bé. Cô thấm mệt và nghỉ lại trên đóa hoa cúc vàng. Những tưởng đã an toàn nào ngờ nhiều chiếc vợt đồng loạt xuất hiện, loạn xạ bủa vây từ trên cao.

Bướm Ngày mệt mỏi dang đôi cánh tiếp tục bay lượn tới lui né tránh những đứa trẻ. Cuộc rượt bắt kéo dài chừng như không có hồi kết. Tuy nhiên trong lúc sơ suất, rã rời kiệt sức Bướm Ngày đã bị vướng vào lưới vợt. Những đứa trẻ thích thú bỏ cô vào chiếc lọ thủy tinh chuyền tay nhau ngắm nhìn.

Bị giam cầm trong chiếc lọ nhỏ bé và ngột ngạt, điều Bướm Ngày lúc này hối tiếc đã đánh mất không phải là danh hiệu đôi cánh đẹp nhất mà là sự tự do.

“Sự khiêm nhường chính là đôi cánh xinh đẹp nhất_một phẩm hạnh quý giá mà con người phải rèn luyện, trải nghiệm cuộc sống mới hiểu được.”

 


 

 

 

chung cu quang an tay ho