Đố kị và sự nỗ lực

Hoàng Vi Hường

Nếu như các bạn xác định rõ hướng đi của mình, và thật sự gắng sức, thì biết đâu, một ngày nào đó không xa, các bạn đều là những con người thành đạt, xuất sắc

    Date create:
  • 17/06/2015
do-ki-va-su-no-luc

Doanh và Lập là đôi bạn thân thiết từ nhỏ, cùng học tập, vui chơi, chia sẻ, đùm bọc lẫn nhau, cùng phấn đấu trong mọi lĩnh vực. Sau này, khi lớn lên, cả hai người quyết định:  mỗi người sẽ mở một công ty nhỏ để tự thân lập nghiệp, có khó khăn gì sẽ hỗ trợ lẫn nhau.

Một thời gian sau, Doanh trở thành một doanh nhân thành đạt, nổi tiếng, còn bên công ty của Lập vẫn còn phát triển rất chậm.

     Tuy là bạn với nhau lâu năm gắn bó nhưng khi Doanh phát đạt, Lập lại trở nên đố kị với anh. Trò chuyện với người khác về Doanh, Lập nhiều lúc nói điều không tốt:

-  Anh đừng nghĩ cậu ấy quá giỏi như thế, tôi nghĩ cậu ấy được như vậy cũng nhờ phần lớn là may mắn thôi, chứ trước kia cậu ấy đâu có hơn tôi đâu, kết quả học tập luôn đứng sau tôi cơ mà.

Một ngày nọ, Doanh được mời đến một chương trình để chia sẻ bí quyết thành công, anh mời Lập đến dự. Người dẫn chương trình đưa ra câu hỏi:

- Anh có thể chia sẻ đôi chút về con đường dẫn đến thành công của mình không?

Doanh mỉm cười điềm đạm, trả lời:

- Thật ra, con đường đến tới thành công của tôi ngày hôm nay trải qua rất nhiều khó khăn và sóng gió, nhiều lúc thua lỗ nhưng tôi vẫn cố gắng quyết tâm làm lại và kiên trì đến tận bây giờ. Để làm được điều đó, không chỉ cần sự tự học tập, tự nỗ nực của riêng tôi mà còn nhờ một phần rất lớn từ những điều xung quanh. Để tôi kể cho mọi người nghe về tôi của trước kia. Tôi có một người bạn tri kỉ, chúng tôi cùng lớn lên, cùng đồng hành, nâng đỡ nhau trên đường đời. Ngày trước khi còn đi học, mặc dù chúng tôi cùng học, cùng hỗ trợ nhau phấn đấu, nhưng cậu ấy luôn đạt được thành tích cao hơn tôi. Nhiều lúc tôi cũng đố kị và cho đó là cậu ấy may mắn, sau một thời gian, tôi luôn đố kị như vậy, tôi nghĩ lại và thấy rằng: thật sự cậu ấy đã cố gắng, cậu ấy xứng đáng có được những thành quả ấy. Còn tôi, từ đó, tôi cũng đã tập cách nỗ lực như cậu bạn ấy. Tôi có được thành công ngày hôm nay, bởi tôi đã học ở cậu ấy một điều rất lớn: Tôi thành công, không phải tôi giỏi hơn bạn, mà là bạn chưa thật sự quyết tâm và nỗ lực tiến tới cái đích của mình.Tôi muốn nói rằng: “Cảm ơn cậu Lập, cậu mãi là người bạn tốt nhất và là người thầy của tôi nữa” . Còn đối với những người khác, tôi mong rằng, các bạn đừng dành thời gian lãng phí như tôi ngày trước chỉ để đố kị với những thành công của người khác, thay vào đó, hãy tự đứng lên, tự tin bước đến thành công của chính mình. Nếu như các bạn xác định rõ hướng đi của mình, và thật sự gắng sức, thì biết đâu, một ngày nào đó không xa, các bạn đều là những con người thành đạt, xuất sắc, thậm chí còn hơn cả tôi ấy chứ!

Lập ngồi ở khán đài, nghe những lời bạn mình nói, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn trào  lặng lẽ, anh mới giật mình nhận thấy, có lẽ anh đã sai, và dường như khi trưởng thành, anh đã đánh mất Lập của ngày trước, một người luôn cố gắng, luôn kiên trì, nỗ lực theo đuổi ước mơ của mình. Giờ đây, anh muốn trở về là con người khi ấy, và còn hơn thế nữa để không làm thất vọng cậu bạn đã tin tưởng anh như vậy.

chung cu quang an tay ho