Con xin đền lại Thầy

Dương Phượng Toại

Dạ! Thưa thầy! Mệt quá, con trót ngủ quên, để lửa cháy mất con rồng của thầy… Nay con xin đục đền lại... Mong thầy xá tội cho con…

    Date create:
  • 17/11/2016
con-xin-den-lai-thay

Ngôi đình Yên Đông cổ thuộc phường Yên Hải là một ngôi đình làng lớn nhất trong 9 ngôi đỉnh cổ ở tổng Hà Nam-Thị xã Quảng Yên, Quảng Ninh. Khánh thành năm 1814. Sập đổ năm 1974. Tồn tại đúng 160 năm trên đất làng. Tuy không còn, nhưng hình dáng đồ sộ, những nét hoa văn tuyệt mỹ của ngôi đình cùng những truyền kỳ về chuyện dựng đình vẫn còn trong tâm cảm của dân làng và dân hàng tổng. Người già kể lại rằng:

Thuở ấy, làng Yên Đông chưa đủ tiền mang gỗ ngôi đình định mua từ Bắc Ninh về, nên ngôi đình đã vào tay làng Phong Cốc đem tiền đến lấy trước. Sau đó, dân Yên Đông quyết chí vào tận Thanh Hoá mua các loại gỗ thật to về để dựng một ngôi đình lớn, phải cỡ úp chụp lên đình Cốc. Để giữ bí mật, cho người làng Cốc một phen bất ngờ, các chức sắc sức dân làng bí mật đào trộm một quãng đê phía tây và cả đêm kéo gỗ ngoài bãi sông vào đồng. Gỗ kéo về để lớp lớp kéo dài suốt từ Đồng Họ đến tận Bờ Chái làng Cốc. Chỗ quãng đê bị đào đó sau người ta quen gọi là Cống Trộm. Khi kén thợ làm đình, người làng còn thâm thuý thử tài của thợ bằng cách: bắt thợ xoè bàn chân ra, tự giơ rìu bập vào giữa kẽ ngón cái và ngón cạnh. Một ông đầu hiệp thợ xứ Kinh Bắc đã bổ những nhát rìu rất điệu nghệ và chính xác giữa sự trầm trồ thán phục của dân làng. Ông liền được mời làm lễ phát mộc. Trong dân gian làng còn truyền một câu chuyện về ông thợ cả với một người thợ mộc trẻ tài hoa:

Một hôm kíp thợ mộc đang làm thì trong làng có người mời ông thợ cả đi ăn giỗ. Ông thợ cả đang đục đẽo một con rồng dở dang, mới được đoạn đầu rồng, bèn bảo thằng bé phụ việc: Con lấy chiếu đắp lại cái đầu rồng cho thầy. Phải trông coi cẩn thận. Mai ta về đục tiếp! Thầy đi rồi, thằng bé ở nhà chất bếp nấu cơm. Đêm đông giá rét, nó đun thêm phoi bào, gỗ vụn vào đốt sưởi cho ấm. Không dè ngủ quên. Lúc tỉnh dậy thì lửa đã liếm mất đầu rồng. Hoảng quá, thằng bé liền cưa một khúc gỗ và quyết chí đục một con rồng khác.

Hai ba ngày sau thầy mới về, say khướt. Nhưng ông vẫn nhớ hỏi cái đầu rồng bỏ dở để đem ra đục tiếp. Hỏi, thì thằng bé ấp úng: Dạ ! Dạ Con đã…

-A! Thằng này láo! Vắng chúa nhà gà mọc đuôi tôm. Chắc mày lại đem bán mất của ta chứ gì? Cút ngay!

-Dạ! Dạ! Thưa thầy! Con không dám đâu ạ!

Thằng bé mở tấm chiếu. Thầy trố mắt: Một con rồng khác đã đục gần xong, chỉ còn cái đầu đang đục dở nửa chừng nữa là hoàn chỉnh. Ông hỏi: Cái đầu rồng ta đục đâu mà lại… ? Sao con rồng này lại đục từ đuôi trước thế này?

-Dạ! Nghĩ sao đục vậy, tiện tay nên con đục đằng đuôi trước ạ!

Ông nhìn kỹ: Đường nét con rồng đục từ đuôi lại quả thật rất sắc sảo và điêu luyện. Thằng bé lại chắp tay thưa:

-Dạ! Thưa thầy! Mệt quá, con trót ngủ quên, để lửa cháy mất con rồng của thầy… Nay con xin đục đền lại... Mong thầy xá tội cho con…

Ân hận vì đã vội mắng oan thằng bé, thầy không nói được gì thêm. Vì quá phục tài của chú phó nhỏ, ông chụm hai tay vái: Hậu sinh khả úy! Ta chịu con!                 

  

chung cu quang an tay ho