CHIA SẺ

Phạm Thị Yến Nhi

Sau này đi học xa nhà tôi mới hiểu bố mẹ đã dạy tôi cách sống tự lập như thế nào, và tình yêu đôi lúc không cần phải nói thành lời, chỉ cần những hành động nhỏ cũng đủ cho lòng mình cảm thấy thật ấm áp!

    Date create:
  • 17/11/2016
chia-se

Hôm nay đi học,tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi,trong người dường như chẳng còn chút sức lực nào,tôi xin phép cô giáo về sớm. Trên đường về,tôi như muốn lả đi,mấy lần suýt té ngã. Cuối cùng cũng về đến nhà,thả mình xuống chiếc giường nhỏ,tôi lạnh tê cả người,mồ hôi toát ra đầm đìa. Tôi nghĩ chắc bố mẹ về sẽ lo lắng chăm sóc cho tôi thật nhiều. Đang lơ mơ thì có tiếng xe máy đỗ kịch trước nhà,tiếng bước chân đi về hướng phòng tôi và tiếng gọi:

- Bé Nhiên đi học về đâu rồi nhỉ?

- Dạ! con ở trong này! - tôi cất tiếng đáp mệt mỏi và nghĩ bố sẽ chạy vào sốt sắng lo cho tôi.

Vậy mà khi sờ vào tráng tôi xong ,bố mắng tôi :

- Đau ốm không biết tự mua thuốc uống à? sau này đi xa làm gì có ai lo cho hoài, bố mẹ cũng bận tối mắt chứ có thời gian đâu.

Nghe tới đó nước mắt tôi chực trào ra,lúc ấy tôi giận vô cùng,lòm còm bò dậy lê cái thân mệt rả đạp xe đi mua thuốc về uống. Vừa đi tôi vừa khóc,tôi trách bố mẹ vô tâm,bố mẹ không thương tôi,hay tôi là con nuôi? Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi. Tôi tự hứa sẽ không nói chuyện với bố mẹ nữa.

Về đến nhà,mẹ bưng tô cháo hành nóng lên bảo tôi ăn rồi uống thuốc,tôi quay ngoắc đi,xuống nhà bếp tôi xúc chén cơm nguội ngồi ăn. Bố hỏi tôi bệnh gì,tôi chỉ trả lời cộc lốc: "con bị cảm". Xong xuôi tôi vào giường nằm rồi lại thầm oán trách,tôi quyết sẽ làm mặt lạnh cho bố mẹ biết đã tệ với tôi như thế nào. Lúc ấy tôi đã quên mất tô cháo mẹ nấu cho.

Đã vào mùa gặt,bố mẹ tôi tất bật chuyện này chuyện kia,mẹ đi chợ buôn bán từ sớm nên chuyện nhà bố tôi phải lo tất cả,nào là: gặt lúa,chở lúa về nhà,phơi lúa,thu rơm về nhà để còn có lương thực mùa đông cho mấy con bò… bố tất bật cả ngày mà không hết việc. Tôi thấy bố làm việc mà mồ hôi vã ra như tắm,chắc bố mệt lắm! Tôi muốn chạy ra phụ phố nhưng vì sĩ diện tôi lại trở vào trong. Lúc trưa khi ăn cơm xong,tôi nghe loáng thoáng mẹ bảo bố uống thuốc gì đó,nghỉ ngơi rồi thuê người làm giúp cho đỡ việc nhưng bố bảo: " Tôi còn làm được, thuê chi cho phí tiền, để dành mấy đứa nó ăn học". Chiều đó tôi hỏi thì mẹ nói : " Bố mày bị nhiễm lạnh, thương hàn mấy ngày nay nhưng bố nói đừng cho mấy đứa biết,cứ cố sức mà làm,bố sợ tụi bây làm mệt"- tôi nghe mà thừ cả người,tâm trạng tôi lúc đó không thể nào nói hết bằng lời,tôi thầm trách mình thật tệ, ở chung một nhà bố bệnh mà tôi vô tâm đến mức chẳng biết gì, cứ hờn giận này nọ, bố mẹ còn biết bao công việc phải làm, lúc nào cũng lo lắng cho chúng tôi, còn tôi chỉ vì một chuyện bé cỏn con mà tỏ thái độ này nọ, giận hờn vô cớ, tôi hối hận quá, nước mắt tôi không ngừng tuôn trào, lúc đó tôi đã chạy thật ra nhanh và ôm bố thật chặt,tôi hét lên : " con yêu bố nhiều lắm".

Vậy đấy, sau này đi học xa nhà tôi mới hiểu bố mẹ đã dạy tôi cách sống tự lập như thế nào, và tình yêu đôi lúc không cần phải nói thành lời, chỉ cần những hành động nhỏ cũng đủ cho lòng mình cảm thấy thật ấm áp!

chung cu quang an tay ho