CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG ĐỨA TRẺ

Phan Hoàng Anh

Câu chuyện về những đứa trẻ khiến trái tim tôi trở nên ấm áp lạ thường, tôi cảm thấy yêu cuộc sống hơn bao giờ hết, và ngoài sự ngưỡng mộ, tin yêu có lẽ tôi còn phải học tập rất nhiều ở Bé Ba, bé Nhi, cậu anh nhỏ và cả… con gái tôi

    Date create:
  • 17/11/2016
cau-chuyen-ve-nhung-dua-tre

Buổi chiều tan tầm, tấp nập bóng người qua lại, nhộn nhịp cả một con đường. Ngày nào vào giờ này cũng đông đúc như thế, và ngày nào tôi cũng phải vội vội vàng vàng đến trường đón bá Na - đứa con gái bé bỏng của tôi.

  • Mẹ ơi! Xe mẹ đâu rồi ạ?
  • Xe mẹ vừa hư rồi con yêu, nên hôm nay chúng ta sẽ đi xe buýt nhé!
  • Yeah, được đi xe buýt. – Con bé cười thật ngây thơ.

Tôi nắm chặt tay con bé để chắc rằng Na không lạc khỏi tôi giữa dòng người chen chút. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói vồn vã, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, ồn ào. Nhưng trong chính sự  huyên náo ấy tôi vẫn nghe rất rõ… “tiếng yêu thương”:

  • Cô ơi! Cô ơi!

Tôi chẳng để ý, chỉ muốn nhanh chóng đến trạm xe buýt, cho đến khi Na lay mạnh tay tôi:

  • Mẹ ơi! Chị gọi mẹ kìa.

Vừa nói con bé vừa chỉ tay ra phía sau, tôi quay người lại nhìn. Một cô bé chạc chín, mười tuổi trông có vẻ nghèo khổ, khuôn mặt lắm lem, quần áo đã sờn, cũ kỹ, vừa gọi vừa vẫy, vừa chạy hối hả đến chỗ tôi:

  • Cô ơi!... Bé đánh rơi con búp bê.

Cô bé nói mà vẫn thở không ra hơi. Rồi chìa con búp bê ra trước mặt tôi, đó là con búp bê của bé Na, chắc nó đánh rơi ở đâu đó.

  • Lúc nảy thấy bé đánh rơi, con gọi mà cô với bé không nghe, nên con đuổi theo, con trả cô.

Lúc đó tôi chỉ thấy cô bé trông chẳng sạch sẽ chút nào, nhìn bàn tay lắm lem cầm con búp bê bất giác tôi không muốn bé Na đụng vào con búp bê lần nào nữa, bởi tôi luôn dành cho con mình những điều tốt dẹp nhất và dĩ nhiên đồ chơi cũng thế, phải thật an toàn, vệ sinh:

- Cô không lấy nữa.

- Nhưng…

Nói rồi tôi dắt bé Na đi, mặc cho cô bé có định nói gì. Nhưng cô bé đã nhanh nhẹn chạy lên trước mặt tôi:

  • Cô không lấy nữa thật à?
  • Đúng, cô không lấy nữa.
  • Vậy cô cho con xin được không.
  • Con thích thì giữ chơi đi, cô đang vội.

Cố cắt lời cô bé, tôi tiếp tục lần ra trạm xe buýt, nhưng cô bé vẫn lủi thủi sau lưng tôi, không hiểu sao lúc đó tôi thấy hơi khó chịu, tôi quay ngoắt người:

  • Con muốn gì? Đừng có đi theo cô nữa. – Tôi không làm chủ được mình quát lớn, khiến bé Na còn giật mình.
  • Con… con xin lỗi, con không cố ý đi theo cô, con chỉ muốn ra trạm xe buýt.

Đột nhiên tôi cảm thấy có lỗi vì đã làm con bé sợ, chắc do tiếng ồn ào đường phố làm tôi đau đầu, bực bội. Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi nghe tiếng gọi:

  • Bé Ba, mình ở đây.

Tôi ngước lên nhìn, một cô bé khác đang ngồi ngay trạm xe buýt trước mặt cố vẫy gọi một ai đó. Và tôi biết đó là ai khi cô bé lủi thủi theo tôi lúc nảy nhanh nhảu chạy đến. À thì ra cô bé tên bé Ba.

  • Hôm nay Nhi đến sớm vậy?
  • Ừm, hôm nay Nhi xin mẹ sơ đến sớm chơi với bé Ba, Nhi sợ mai mốt không còn được gặp bé Ba nữa.

Hai cô nhóc im lặng.

  • Cho Nhi nè.

Bé Ba chìa con búp bê ra trước mặt cô bé Nhi.

  • A, đẹp quá, sao bé Ba có vậy?
  • Là một cô tốt bụng cho mình đó.

“Tốt bụng” câu nói của bé Ba làm tôi quá xấu hổ, tôi có ý cho cô bé đâu, chỉ là tôi muốn vứt nó, không muốn con tôi đụng vào do cô bé đã cầm nó, và theo tôi như thế là “mất vệ sinh” chứ tôi nào “tốt bụng” như cô bé nói.

  • Vậy sao bé Ba không giữ chơi mà lại cho mình?

Bé Ba hơi ngập ngừng:

  • Mình… chơi chán rồi.

“chơi chán” rõ ràng cô bé chỉ vừa mới nhặt được và lúc đó đôi mắt còn long lanh vì thích thú cơ mà. Không hiểu tại sao tôi lại bị thu hút hoàn toàn vào câu chuyện của hai cô bé đến nỗi xe buýt tới nhưng tôi không lên, tôi muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo.

  • Búp bê đẹp quá, mình chưa bao giờ nhìn thấy con búp bê nào đẹp đến vậy. Mình cảm ơn bé Ba nhiều nha.
  • Không có gì, Nhi vui là tốt rồi. Nhi phải cười nhiều thì mới mau khỏi bệnh. Sơ đã nói vậy mà.
  • Nhưng lần đó mình nghe bác sĩ nói với mẹ sơ là mình sắp chết rồi.
  • Không có đâu, Nhi sẽ không sao đâu, mẹ sơ nói Nhi cười nhiều sẽ hết bệnh mà, Nhi phải tin mẹ sơ, tin bé Ba chứ.

“Chết” sao? Không hiểu là hai đứa trẻ còn quá nhỏ để nhận thức về sự sống và cái chết, hay cuộc sống khó khăn đã khiến hai đứa trẻ nhỏ về thể xác nhưng lớn trong tâm hồn để khi nói đến chuyện sống chết lại có thể bình tĩnh đến thế?

  • Nhi à, sơ mua đồ xong rồi, tạm biệt bé Ba về nghỉ thôi con, mai lại ra chơi tiếp.

Một vị sơ tay cầm bó rau cùng các thứ lặt vặt có vẻ như vừa đi chợ về nói xong dắt tay bé Nhi đi.

  • Dạ, con chào sơ. Tạm biệt Nhi.

Bé Ba vẫn dứng đó nhìn theo bóng vị sơ cùng cô bé kia mất hút trong bóng chiều thăm thẳm. Sự tò mò đã thôi thúc tôi tiến lại gần bé Ba:

  • Cô có thể hỏi con một chuyện không?

Bé Ba có vẻ giật mình, có lẽ nảy giờ do quá chú tâm nói chuyện với cô bé kia nên chằng để ý sự hiện diện của tôi, rồi bé Ba cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

  • Dạ, cô hỏi đi.
  • Bộ… con không thích con búp bê à?
  • Dạ, con thích lắm.
  • Vậy sao con lại đem cho bạn mà không giữ chơi.
  • Tại… Tại con muốn Nhi cười, sơ nói Nhi cười nhiều mới hết bệnh ạ.
  • Nhi bị bệnh gì hả con?
  • Nhi bảo, Nhi nghe lén bác sĩ nói với mẹ sơ là Nhi bị ung thư.

Tôi lặn người, khóe mắt tôi bỗng thấy cay xè, hai con bé còn quá ngây thơ để biết “ung thư” là thế nào. Tôi lặng nhìn bé Ba với vẻ ngoài lem luốt nhưng đối lập là một tâm hồn trong sáng đến thuần khiết, cô bé mong làm bạn mình vui, mong bạn mình hết bệnh mà đem thứ mình yêu thích, thứ mà có thể chẳng bao giờ bé có lại lần hai đem cho bạn mình một cách vui vẻ nhất. Cảm giác của tôi lúc này còn hỗn độn hơn thứ âm thanh huyên náo ngoài kia, khi tôi sẵn sáng vứt bỏ một thứ mà còn vô số người cần đến nó không một chút ái ngại, khi tôi khinh thường một cô bé rách rưới với nội tâm thiên thần, nhất là khi tôi vô tình làm tất cả những điều đó trước mặt con gái của mình. THẬT ĐÁNG XẤU HỔ!

  • Bé Ba.

Lại một tiếng gọi, nhưng lần này là tiếng của một cậu bé.

  • Anh Haiiiii.
  • Về thôi em, hôm nay anh hai bán được nhiều vé số lắm, anh hai sẽ đãi bé Ba một món thật ngon.
  • Món gì vậy anh hai.
  • Trứng chiên.
  • Hoan hô

Giọt nước mắt cay xè khóe mắt lúc nảy của tôi đã rơi một cách mất điều khiển, cứ thế tôi không kiềm được xúc động, và càng xúc động hơn khi con gái tôi khẽ nói:

  • Chị tốt bụng. Ba nói là người tốt phải luôn giúp đỡ mọi người, con phải là một người tốt. Vậy con sẽ học theo chị tốt bụng.

Câu chuyện về những đứa trẻ khiến trái tim tôi trở nên ấm áp lạ thường, tôi cảm thấy yêu cuộc sống hơn bao giờ hết, và ngoài sự ngưỡng mộ, tin yêu có lẽ tôi còn phải học tập rất nhiều ở Bé Ba, bé Nhi, cậu anh nhỏ và cả… con gái tôi.

chung cu quang an tay ho