BÚ RÌNH

Dương Phượng Toại

Thôi anh ạ! Sông có khúc người có lúc. Đừng tiếc đứa trẻ làm gì! Bây giờ nó như con nghé non bơ bải. Mai kia lớn lên, không biết chừng nó học giỏi, đỗ đạt thành kỹ sư bác sĩ… cũng có những giọt sữa bú rình… Sông có khúc người có lúc. Biết đâu anh với nó lại gặp nhau, lại ngồi cùng chiếu trên đường đời…

    Date create:
  • 17/11/2016
bu-rinh

Vợ chồng anh Huy ăn ở với nhau đã có ba đứa con.

Năm ấy, vợ Huy đẻ cu Hồi. Một hôm, Huy đi chặt nứa trong rừng Yên Lập, vợ ở nhà nấu nước gội đầu. Gái đẻ còn bấy bớt, chị bị trúng gió. Lúc anh về, người chị đã như hòn than hầm hập. Nằm liệt mấy ngày liền ở bệnh viện vãn không khỏi. Thế rồi, một cơn sốt ác tính đã cướp vợ Huy sang thế giới bên kia, bỏ lại thằng con mới bốn tháng tuổi.

Lâm vào cảnh gà trống nuôi con, sức dài vai rộng mà Huy phải nằm một xó ấp iu, chăm dưỡng đứa con. Đêm đêm, người bố ôm con tưởng gẫy từng đốt sống lưng. Khát sữa, nhớ hơi mẹ, cu con khóc ngằn ngặt. Huy phải nuôi bộ bằng nước cơm, nước cháo. Bao ngày ròng rã, khó khăn thêm chồng chất khó khăn.

Bên nhà bên, chị Ngạn cũng sinh con gái, sau vợ Huy một tháng. Thằng bé hàng xóm khóc ra rả khiến chị nẫu cả ruột gan. Nghĩ thương chú Huy quá. Hôm bà con làng xóm đưa cô ấy ra đồng, Huy khóc vật vã nghe mà thê thảm. Người đàn ông mất vợ như đôi gà mất đi con gà mái, không có người tri kỷ sớm hôm. Bây giờ, một nách đàn ông mới ngoài ba chục tuổi đầu phải cáng đáng ba đứa con lít nhít! Sao trời lại bất công, không cho trọn vẹn uyên ương để lũ trẻ có cha có mẹ, lớn khôn hãy hành hạ người ta? Thằng bé bên ấy thèm sữa. Con bé nhà mình lại thừa sữa.

Bầu vú Ngạn đầy cang rang đến phát hạch, nhức nhối. Nhiều lần chị phải vắt sữa cho con chó vàng uống mới nhẹ người. Ngạn bèn bảo chồng: “Thằng bé khóc sốt ruột quá. Hay anh gọi chú Huy bế sang đây cho nó bú rình!” Anh Lai, chồng Ngạn hoắm mắt: “Cô tưởng bao nhiêu gà bung, ngán hấp cho cô ăn là để biếu không chắc? Cho bú để lây bệnh lây tật à? Thương nó thì cô bóp mũi con cô đi! ”

Một buổi trưa, chồng đi vắng. Thằng bé hàng xóm lại khóc như cấu như cắn. Cái cây bị sâu, cái mầm còn thụt lại, huống hồ con trẻ khát sữa thế này, sẽ chột mất! Rõ tội! Nghĩ vậy, Ngạn đánh bạo ra giậu râm bụt gọi khẽ:

-Chú Huy! Chú Huy ơi! Bế cháu sang đây tôi cho bú! Nhà tôi đi họp trên huyện, chiều mới về. Cái tý nhà tôi ngủ rồi. Tranh thủ. Mau lên!

-Cám ơn chị! Tôi không dám!

-Không dám gì nữa! Bế sang đây!

Mãi lâu Huy mới bế con sang. Đón lấy thằng bé, Ngạn vội vàng vạch áo. Bầu vú lộ ngần ngẫn. Mùi sữa sực ra thơm ngái. Thằng bé đã quờ tay bíu chặt lấy bầu vú. Cái miệng tí xíu ngậm luôn vào chuỗm vú mút chùn chụt. Như một con ong gặp bầu mật đọng, nó ra sức rít, ừng ực, ừng ực từng hơi. Ngạn nghe rõ tia sữa chảy trong người như mạch nước ngầm phun ra, trút xuống. Chị lâng lâng cảm giác vừa nhoi nhói đau vừa nhẹ nhàng sung sướng vì làm được một việc phúc đức. Chao ôi! Chẳng phải con mình mà thương nó đến thế. Chị và nó như nhập làm một trong cơ thể mâng mâng đầy đặn. Tội nghiệp nghé con. Háu ăn đáo để! Lâu ngày mới được cái vú đây mà! Huy đứng ngẩn ngoài bậu cửa. Anh nhìn trân trân vào khuôn mặt non nớt của đứa con tươi dần dưới bầu vú người đàn bà hàng xóm. Chị đang sẻ từng giọt đời ngon ngọt cho nó. Vợ anh ra đi bỏ lại cho anh nỗi đau đớn, mất mát quá lớn, đã mang đi nguồn sống của thằng bé, nguồn hạnh phúc của anh! Kể ra trước mặt anh phải là vợ mới đúng. Vậy mà… Sao tạo hoá lại đổ nỗi bất hạnh này lên đầu bố con anh? Để thằng bé như chồi cây muốn héo rủ thế kia!

Ngổn ngang nỗi lòng thương con nhớ vợ, khoé mắt Huy bỗng rơm rớm, rồi nhoè đi trong làn nước ứa từ sâu thẳm. Mút móp méo cả đôi má, xem chừng đã thoả thuê, cu Hồi mới nhả vú, quay ra cười toe toét. Đôi mắt thơ ngây nhìn xung quanh như không hiểu đây là đâu và tại sao bây giờ nó mới được dòng sữa ngọt. Nó đâu biết dòng nhựa sống ấy là của người mẹ khác, đâu biết nó chỉ được phép hưởng cơ nào hay cơ ấy mà thôi. Dường như sợ không được bú nữa, nó ngoắt đầu lại, quờ tay ôm lấy bầu vú ấn vào miệng bú tiếp. Vừa lúc ấy, con chó ngoài sân sủa mấy tiếng. Huy ngoảnh lại. Chồng Ngạn đang dắt xe đạp vào sân. Huy bối rối: -Chào… chào bác. Bác… đi họp… đã về… 

              Đoán được sự việc, chẳng nói chẳng rằng, Lai bước vào nhà, ném phịch chiếc cặp xuống bàn. Ngạn cố trấn tĩnh, nựng thằng bé, nhưng cũng là để thanh minh với chồng: “Thôi! Cu tí nhé! Thèm sữa khóc gì mà như con lợn con bị hoạn. Xóm láng bố ai chịu được. Bác Ngạn phải cho bú mới yên đây. Mai kia học hành giỏi giang, có làm bác sĩ kỹ sư, thì cũng đừng quên hai bác nhá! Nào… Chào bác trai đi… nào!”

Chưa kịp kéo áo khép bầu vú, Ngạn vội trao thằng bé cho Huy. Dòng sữa đang đà chảy bị dứt ra đột ngột, nhỏ giọt trắng đục xuống mặt đất. Huy đứng xa khom lưng giơ tay đón lấy con. Thằng bé không chịu, quay ngoắt lại bám vào ngực Ngạn. Lóng ngóng thế nào tay Huy lại đụng vào bầu vú Ngạn còn tô hô. Hình ảnh ấy không qua được mắt anh chồng. Vẻ mặt hầm hầm, chồng Ngạn buông người xuống ghế, cầm ấm nước rót tồ tồ vào chén, rồi ngửa cổ tu ừng ực một hơi…

Huy ẵm con về khỏi. Bên nhà, anh nghe rõ từng tiếng gằn hắt vợ của Lai: “Vắng chúa nhà gà mọc đuôi tôm! Lần nữa có cho bú rình thì vắt sữa ra bát cho nó uống nhá!”. Sau đó, nghe tiếng chị Ngạn khuyên chồng thật chân tình:

-Thôi anh ạ! Sông có khúc người có lúc. Đừng tiếc đứa trẻ làm gì! Bây giờ nó như con nghé non bơ bải. Mai kia lớn lên, không biết chừng nó học giỏi, đỗ đạt thành kỹ sư bác sĩ… cũng có những giọt sữa bú rình… Sông có khúc người có lúc. Biết đâu anh với nó lại gặp nhau, lại ngồi cùng chiếu trên đường đời…

 

 

 

 

 

chung cu quang an tay ho