BỐ CẦN ĐIỀU GÌ HƠN?

Tạ Thị Hà

Nhiều lúc trong cuộc đời, chúng ta nghĩ rằng tiền đã thay chúng ta báo hiếu với cha mẹ, chúng ta chỉ cần làm thật nhiều tiền, biếu bố mẹ thật nhiều là đã đảm bảo chăm lo tốt cho bố mẹ, là đã tròn đạo hiếu.

    Date create:
  • 17/11/2016
bo-can-dieu-gi-hon

Ông Huy có 3 người con. Vợ ông mất từ khi đứa con lớn chưa tròn 10 tuổi. Ông chỉ là một nông dân bình thường nên tần tảo, tiết kiệm nuôi con nhờ mấy mảnh ruộng quê.

Bây giờ thì cả 3 người con của ông đều đã trưởng thành. Người con lớn công tác xa nhà, đã có công ty riêng, cũng được xem là doanh nhân trẻ thành đạt. Người con trai thứ 2 cũng đi làm ăn xa nhưng vì đường học dang dở nên chỉ là công nhân bình thường. Cô con gái út có tật ở chân từ bé, chân đi chấm phẩy, ở nhà làm công nhân may và tiếp tục làm ruộng như ông từng làm.

Người con lớn thường xuyên gửi tiền về cho bố. Mỗi lần có người tới gọi ông ra bưu điện nhận tiền là cả xóm biết. Họ ghen tỵ với ông Huy. Họ bảo ông sung sướng vì có người con cả thành đạt, giỏi giang, hiếu đạo, biết nhớ tới bố mẹ, thương các em. Nhưng chẳng mấy khi người con lớn của ông về quê, nếu có về thì cũng ghé qua rồi đi rất vội. Anh bảo rằng công việc của anh rất bận. Sau khi anh lập gia đình thì sự xuất hiện của anh ở quê càng ít hơn. Tuy nhiên số tiền anh gửi về cho bố vẫn tăng lên. Có những dịp nghỉ lễ dài 4-5 ngày, anh cũng không về. Vợ anh thường nói “Ở nhà đã có cô út rồi. Mình thường xuyên gửi tiền về biếu bố là bố và cô ấy sống dư giả rồi. Ở quê, có ai được như thế đâu, có ai hiếu đạo với bố mẹ như vợ chồng mình đâu”. Những lần đầu, anh thấy lâu lâu không về thăm bố thì cũng áy náy. Nhưng sau nghe vợ nói nhiều lần, anh cũng nghĩ “Ừ, cả cái làng ấy đều ghen tỵ với bố mình, có ai biếu đấng sinh thành nhiều tiền như mình đâu. Bố có thể thuê cả người giúp việc nhờ số tiền ấy. Mình cũng không phải lo lắng nhiều”.

Người con thứ 2 làm công nhân nên không dư giả gì nhiều nhưng cuối tuần nào, anh cũng bắt xe đò hoặc tự chạy xe máy về thăm bố. Món quà anh biếu bố chỉ là những thứ trái cây lạ để bố được thưởng thức, những món ăn lạ miệng do vợ chồng anh tự làm. Nhiều lần ông thấy con cứ chạy xe máy trong nắng chiều, ông bảo “Thỉnh thoảng về thôi, con đi xa nhiều như thế bố thấy không an toàn đâu. Có gì gọi điện là được rồi”. Anh lại cười bảo: “Gọi điện thì lần nào bố cũng nói bố khỏe, ngay cả khi bố đang ốm. Con phải về, nhìn tường tận xem bố có khỏe thật không, xem bố ăn ngon miệng không chứ”.

Cô con gái út của ông bị tàn tật nên sức khỏe cũng giảm hơn người bình thường. Song cô luôn chăm chỉ thức khuya, dậy sớm để có thể đảm nhiệm công việc ở nhà máy lẫn việc nhà. Sáng nào cô cũng dậy sớm để lo cơm nước cho bố. Cuộc sống công nhân đi sớm về khuya, tăng ca liên tục nhưng cô luôn cố gắng nấu những món ăn đúng khẩu vị của bố, không mấy khi mua đồ ăn ngoài. Nhiều đêm trở trời, ông Huy lại lên cơn đau đầu. Lúc ấy cô con gái lại sang phòng xoa bóp đầu cho ông, dù sớm mai, cô phải đi làm sớm. Cô thuộc chi tiết từng sở thích, đường ăn, cử chỉ hành động của bố. Cô đế ý và nhận thấy từng sự thay đổi nhỏ khi tuổi của bố ngày càng cao, để tránh lỡ lời làm bố tủi thân.

Nhưng hàng xóm không ai nhắc đến tình yêu thương của người con trai thứ hai và cô con gái út của ông Huy. Họ chỉ nhắc đến người con trai cả trong sự ngưỡng mộ.

Mỗi lần nghe hàng xóm khen con trai cả, ông Huy chỉ cười mà không nói gì. Ông không nói với họ rằng ông nhớ con trai lớn lắm, ông muốn gặp con nhiều hơn hiện tại. Hiểu tâm tư của bố, nhiều lần cô con gái út hay gọi cho anh trai, chỉ để hỏi “Anh ơi, tuần này anh có về thăm bố không”. Nhưng hầu hết anh đều trả lời “Bố ốm hay sao, anh thì bận lắm, có thể không về được. Nhưng nếu bố không khỏe, cứ nói với anh, anh sẽ về đưa bố đi viện”. Nghe em nói “Không, bố không ốm” thì anh sẽ bảo  “Để lúc khác anh về nhé”. Anh nghĩ “Bố không ốm, mình về cũng chỉ nhìn cụ chứ làm được gì, ở lại kiếm thêm chút tiền, có thêm gửi về cho bố thì tốt hơn”.

Xxx

Thế rồi, ông Huy qua đời đột ngột vì đột quỵ. Lúc vợ chồng người con lớn về tới quê thì ông đã được khâm liệm vì không thể đợi quá lâu, và không thể để quá giờ mà thầy cúng đã xem. Nhưng anh vẫn kịp chỉ đạo làm ma cho bố đàng hoàng, bộ áo quan cho ông được mua với giá đắt nhất mà dân làng chưa từng thấy. Dân làng đến đưa ma nhưng còn quan sát tấm áo quan và thì thầm “Đúng là có con hiếu đạo có khác. Nhiều nhà có con giàu nhưng không thương bố mẹ thì có khi một tấm chiếu cũng xong”.

Sau đám tang, 3 anh em ngồi lại, bên di ảnh bố, người anh cả mới ngỡ ngàng khi cô út đưa ra số tiền bố để lại:

  • Sao bố để lại nhiều tiền thế?
  • Tiền anh chị gửi về, em và bố chẳng có việc gì tiêu đến. Mấy sào ruộng ở quê và tiền lương hàng tháng của em đủ để em và bố sống đầy đủ với mức ở quê rồi. – người em út vừa nói vừa sụt sịt – Bố chỉ mong có nhiều hơn nữa những bữa cơm cùng anh chị. Bố chỉ mong thấy anh về nhà nhiều hơn thôi. Những năm qua, bố đã nhớ anh rất nhiều.

Nghe em gái nói, người anh cả bỗng khóc ròng ròng. Trái tim anh thắt lại hối hận. Trong đám tang bố, anh không khóc nhưng giờ anh muốn khóc, khóc như một đứa trẻ bị mất thứ gì đó quý giá nhất mà biết rằng mãi mãi không tìm lại được. Giờ anh biết tìm bố ở đâu nữa? Giờ anh về đâu để thăm bố nữa, giờ anh hỏi han nâng giấc ai được nữa. Bao năm qua, anh chẳng biết bố mình thích ăn món gì, thích uống trà gì, anh cũng chẳng nhận ra tuổi già đã làm bố thay đổi thế nào…

Nhiều lúc trong cuộc đời, chúng ta nghĩ rằng tiền đã thay chúng ta báo hiếu với cha mẹ, chúng ta chỉ cần làm thật nhiều tiền, biếu bố mẹ thật nhiều là đã đảm bảo chăm lo tốt cho bố mẹ, là đã tròn đạo hiếu. Nhưng với cha mẹ già, nhu cầu về tiền bạc lại chẳng còn nhiều nữa, những cuộc viếng thăm, sự chăm sóc nhỏ bé nhưng tận tình mới thực sự yêu thương, mới thực sự mang lại cảm giác an vui cho bố mẹ. Bố mẹ luôn cần nghe con cái hỏi thăm ân cần, luôn muốn được sum vầy, ăn cơm với con nhiều hơn là cần con gửi tiền về.

chung cu quang an tay ho